My photos

My photos

Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Experience (E2)


1.


Tôi gặp mẹ của bé lần đầu tiên ở trường học. Hôm ấy nghỉ giải lao giữa giờ của ngày thứ năm, ngày mà tôi gọi „NGÀY SẤM SÉT“. Đang chạy xuống căng tin để lấy cốc cà phê, gặp chị đi cùng một người đàn ông trẻ. Trên đà bước nhanh lên cầu thang, nhưng vẫn kịp nghe họ nói tiếng Việt. Cười rạng rỡ, mặc cho nhiều sinh viên hối hả lên xuống bậc thềm, tôi quay người lại hỏi theo:


„Ôi, anh chị người Việt?“.


„Úi, bọn chị cũng đang ngờ ngợ, vì em không giống người Tàu“.


Gặp đồng hương đầu tiên của trường, tôi mải mê nói chuyện đến cả nửa tiếng và bước vào lớp muộn. Cầm trong tay ID yahoo và số điện thoại, cảm thấy phấn chấn hẳn cho ngày học dài.


Họ, nhìn rất giản dị, kiểu cách ăn mặc chân phương, người mà bạn có thể bắt gặp ở Hà Nội hay thậm chí một tỉnh lẻ nào đấy. Cách nói chuyện không ngoại giao, không khoảng cách. Còn tôi, tự cảm thấy buồn cười cho tính „tự nhiên như ruồi“ của mình. Có thể với một số đàn ông, tôi là kẻ kiêu ngạo, nhưng với những người Việt xa xứ, không hiểu sao, tôi có cảm giác họ rất gần gũi với mình vậy. Đặc biệt là phụ nữ.



2.


Nói vậy thôi, để gặp nhau cũng chẳng phải dễ dàng. Mỗi người một việc. Nhưng lần thứ hai gặp chị ở chợ cuối tuần trong trung tâm. Tôi giật mình khi nghe tiếng Việt hỏi sau lưng. Càng ngạc nhiên hơn khi thấy chị đi với một bé trai. Bé lắm, tôi đoán chừng 6 tuổi, bằng nửa số tuổi thật. Cháu giơ tay bắt và giới thiêu tên, lịch thiệp, chững trạc quá so với vóc dáng. Mời hai mẹ con về phòng chơi, bé gây ấn tượng tốt bởi sự lễ phép và nhanh nhẹn.


Chị kể về cuộc đời của chị, của một du học sinh ra đi từ độ tuổi 20, 21 và sau hơn 15 năm chị vẫn chưa một lần về thăm quê. Chị kể chuyện làm tôi ngỡ ngàng. Tại sao một người phụ nữ nhỏ bé thế có thể chịu sự xa cách với gia đình lâu vậy?!?.


Chị lên đường với nhiều hoài bão. Ai chẳng thế, nhất là thời gian của mười mấy năm trước, không dễ dàng có cơ hội ra nước ngoài học. Rồi chị yêu và có thai. Cuộc tình không êm ả, nhưng chị vẫn giữ quyết thai nhi. Để bây giờ chị có một cậu con trai đẹp, thông minh và ngoan ngoãn. Câu chuyện chị kể luôn bị ngắt giữa chừng vì chị không muốn cho bé nghe. Bé thì say sưa với mảnh giấy và cây bút chì. Sau hơn nửa giờ, bé đưa ra bức họa vẽ tôi. Tôi ngạc nhiên quá cỡ bởi khả năng của bé. Chị bảo, chị dạy con theo kiểu cổ điển: cầm, kì, thi, họa.


Vẽ xong rồi câu chuyện của chị còn dang dở. Chị nói với bé: „thôi, con đi tìm ai để luyện tiếng Anh đi!“. Bé cứ đi ra, đi vào tìm ai đó, nhưng chẳng gặp, vì cuối tuần họ đi chơi cả. Suốt cả buổi, không hề nghe thấy bé than phiền chán nản, hay cau có khi mẹ bảo đi tìm bạn. So với những trẻ khác, đã thấy sự khác biệt.


Chị nói rằng chính vì sự lỡ làng của mình, chị không dám về nhà. Chị sợ những cuộc họp gia tộc. Chị sợ bị lên án và sợ bố mẹ mang tiếng khi có con gái chưa chồng mà chửa. Chỉ vì sợ, mà ông bà nội, ngoại chưa từng gặp mặt đứa cháu đã ra đời cách đây 12 năm. Chị biết mình suy nghĩ ấu trĩ, nhưng bản thân không vượt qua được rào cản.


Chị dạy con tiếng Việt, chị nắn nót sửa từng từ, từng câu cho bé, nhưng chị lại sợ về nơi chính mình sinh ra. Chị sợ chị không còn hợp với thời thế ở nhà. Mặc cho ông bà nội ngoại của bé luôn sẵn lòng đón hai mẹ con, mặc cho những giọt nước mắt của bà ngoại, mặc cho hờn giận… Chỉ vì sợ, chị làm khổ chính mình, chính người ruột thịt và đem cả thiệt thòi cho cậu con trai yêu.


Hai mẹ con chị ra về để lại cho tôi nhiều cảm xúc.



3.


Cuối tuần rồi chị rẽ qua nhà rủ tôi sang chơi. Chị ở chung với người bản địa. Mẹ và con, mỗi người căn phòng nhỏ. Nhỏ lắm, mà lại nhiều quần áo, sách vở làm tôi không biết ngồi vào đâu, ngoài chiếc giường kê tạm. Chị cho xem ảnh của chị hồi đôi mươi. Tôi đã không thể nhận ra chị, một cô gái xinh đẹp, duyên dáng trong bộ váy múa ballet. Chị, vào thời ấy, duyên dáng và kiêu sa. Giờ, tóc chị không dám cắt ngắn, chỉ để dài lưng lửng, không chăm chút. „Tóc ngắn thì làm gì có điều kiện hàng tháng đi cắt hả em. Mình còn cần tiền vào bao nhiêu việc khác“.


Tôi ngồi chơi với bé trong khi chị tắm. Bé đưa tôi xem những huy chương bạc, vàng khi bé đi thi đấu Kungfu ở trong nước và châu Âu. Chiếc trống xinh xắn, cái quạt có đề tên bé bằng tiếng Trung… Rồi bé chỉ cho tôi những bức tranh bé vẽ. Bé vẽ tất cả những gì bé quan sát. Lúc bé hơn, bé vẽ với sắc màu sặc sỡ. Những nhân vật của phim hoạt hình, hay cả những lâu đài. Bé vẽ cả những ngôi nhà lớn nhà và viết „voor mami“ (tặng mẹ).


Bé cho tôi xem ảnh ở Pháp vào mùa hè cùng gia đình người bạn. Gia đình họ phải quý mến bé lắm, nên họ thường năn nỉ chị cho bé đi 3, 4 tuần mỗi năm. Và 5 năm liền họ chỉ sang Pháp, lần nào cũng có bé. Bé nói với tôi: „Tại mẹ đẻ cháu ra ở Pháp, nên cháu muốn biết hết mọi thứ ở Pháp.“ Những bức ảnh cho tôi biết em được đi nhiều nơi, có nhiều điều lạ mà tôi chưa được biết và nghe tới. Giữa bé và gia đình cậu bạn không có khoảng cách. Trong những bức hình, bé có vẻ hạnh phúc. Nhưng tôi vẫn ước, giá như em có thể đi cùng bố và mẹ. Điều đơn giản, mà không thể thực hiện.


Bé dạy tôi học tiếng Hà Lan. Một lần nữa bé làm tôi phục vì phong cách sư phạm của bé. 12 tuổi, nhưng bé đã biết giải thích sự khác biệt của ngôn ngữ. Thấy tôi phát âm chưa đúng vần „gee“, bé viết nhanh bảng chữ cái và hướng dẫn, có kèm ví dụ.


Bé làm tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, khi bé đánh đàn keyboard cho tôi nghe. Căn phòng nhỏ, quần áo bừa khắp nơi, bụi phảng phất không làm giảm độ hay của bản nhạc „Nine million Bicycles“.


Để được cư trú hợp pháp, chị xin visa du học. Và để được ở đến bây giờ, chị đã hoàn thành bằng Master. Khó có thể tin nổi rằng chị làm được nhiều việc môt lúc đến vậy. Đành rằng Master cứ học là ra được trường. Nhưng chị còn phải kiếm tiền chứ, mọi chi phí của chị và của bé, chị tự trả. Một mình với con nhỏ, kiếm tiền, học xong Master và nuôi dạy bé với nhân cách thật tuyệt.


Chị vẫn đưa bé đi tập đàn, tập Kungfu, đi bơi hàng tuần nhưng tôi cảm thấy những hoạt động ấy vẫn chưa đủ cho cậu bé nhỏ người lắm tài, ưa hoạt động, thích giao tiếp này. Bé mừng rỡ khi biết tôi đến chơi nhà, để bé có cơ hội thể hiện tài magic với những quân bài.


Đến giờ phải về. Tôi hẹn với bé cuối tuần sau đi chơi. Không chỉ vì tôi muốn bé rời xa máy tính, mà thật sự tôi thích trò chuyện với bé.


Đạp xe về, trời mưa nhẹ. Tôi nghĩ mãi về hai mẹ con chị. Hai con người nhỏ bé, tha phương. Có thể lúc nào đấy, chị và bé sẽ mang quốc tịch khác. Có thể chị sẽ không bao giờ về hẳn Việt Nam, dù rằng chị có bằng Master, chị nói được tiếng Anh, Hà Lan, tiếng Pháp. Và nếu chị có ở lại, chị chỉ làm việc tay chân trong một cửa hàng hay siêu thị nào đấy. Tôi thấy tiếc cho chị. Nhưng tại sao lại phải tiếc nhỉ? Khi chị đang rất bằng lòng với cuộc sống của mình, và Bé con là cả thế giới của chị.


Frau_Do


27/12/07 - Entry LHQ


Chúng tôi - Pikachu, KiKim, KatyKaty, Frau_Do, Tâm Phan... những người Việt ở các Quốc gia khác nhau trên Thế Giới cùng làm chung 1 entry "Liên Hiệp Quốc". Mục đích của chúng tôi là đề cao Tình Người & Tinh Thần Dân Tộc trong cộng đồng Người Việt ở Nước Ngoài: Phê Phán cái Xấu và Ca Ngợi việc Tốt.


Experience 1 (E1)

Khoảng thời gian rảnh rỗi lúc này, tôi hay dành thời gian vào note Tâm Phan đọc, học được rất nhiều từ những note đấy. Cảm ơn chị đã truyền lại những kinh nghiệm quý báu như thế, cũng là sự chuẩn bị cho những thứ mình sẽ phải đối mặt sau này. Sẽ trích đăng lần lượt những note tôi tâm đắc vào blog này như một sự lưu giữ :)
E1: Entry Liên hợp quốc - Người Việt ở Pháp

Nhờ bạn Tâm khơi nguồn cảm hứng, nên hôm nay tôi mới giành thời gian để hồi tưởng lại những gì đã qua trong suốt 5 năm tôi ở Pháp. Tôi cứ tưởng mình sẽ chẳng thể nhớ hết được nhiều chi tiet. Cuộc sống vốn bận rộn mà, những gì có thể quên được thì tôi cho nó vào dĩ vãng rồi, để nhường bộ nhớ cho những gì thú vị hơn. Trước khi kể về những câu chuyện của mình, tôi muốn khẳng định đó là những câu chuyện có thật 100%. Có những người bạn đã cùng tôi đi qua năm tháng đó, giờ đây, họ vẫn thường xuyên ghé thăm Blog của tôi, vẫn dõi theo những vui buồn trên con đường tôi chọn. Và cả những người chưa từng biết tôi, nếu đã từng sống ở nước ngoài hẳn những điều tôi kể ra đây sẽ không làm họ ngạc nhiên. Tất cả chỉ nhằm muc đích để người V trong nước hiểu hơn cuộc sống của chúng tôi, và cũng để những bạn trẻ, đã, đang và sẽ đón chờ cuộc sống du học, rút ra những bài học kinh nghiệm, sống tốt hơn và sống xứng đáng hơn. Những năm tháng đó qua rồi, nhưng hồi tưởng lại, tôi vẫn thấy trong lòng mình còn quá nhiều trãn trở…. Mặc dù vậy, chưa bao giờ tôi hối hận vì đã chọn cuộc sống nơi đây, nó dậy tôi nhiều điều, mà tôi tin rằng, trên cả quãng đường dài phía trước, tôi sẽ cần đến kinh nghiệm của những năm tháng đã qua.



Câu chuyện thứ nhất : Lòng đố kỵ và kẻ tiểu nhân.



Hồi học năm thứ 2 ở Fontain, ngoại ô Paris, tôi sống trong ky túc xá gần trường. Ở chung phòng đôi với tôi là H, người Việt, học cùng lớp. Phòng đôi có nghĩa là mỗi người có 1 phòng riêng khoảng 10m2, có chìa khóa riếng, chung nhau nhà tắm, WC và bếp. Trước đó tôi ở Moissy. Việc tôi xuất hiện ở cái thành phố nhỏ bé này, cùng với việc được nhận thẳng vào học năm thứ 2, trong khi các bạn người V khác thì chật vật đúp lên đúp xuống, đã khiến mọi ánh mắt ghen tị như muốn nuôt chửng tôi. Đến khi đươc thông báo tôi có một phòng trong ký túc xá, thì thôi rồi, tôi như trở thành cái gai trong mắt họ. Mọi người chỉ nhìn vào điều đó, chẳng ai nhìn thấy cái cố gắng không ngừng của tôi, chạy khắp nơi hỏi thông tin, cung cấp hồ sơ, chứng nhận kết quả học tập…Và mọi người cũng không tính đến với việc nhảy cóc đó liệu tôi có thể lấp đầy kiến thức năm 1, và đủ điểm để tốt nghiệp năm 2 ? Mọi người chỉ nhìn vào điều đó, chẳng ai nhìn thấy những cố gắng của tôi, chạy vạy hỏi han khắp nơi, cung cấp hồ sơ , giấy tờ, kết quả học tập….Bản thân tôi chỉ thấy mình phải nỗ lực không ngừng. Hồi đấy may mắn, có một thấy giáo cực cool, đã nhìn ra cái motivation đấy của tôi mà đưa tay vớt tôi lên, nhận tôi vào học năm 2. Và cũng chính thầy đã tìm cho tôi một phòng trong ký túc xá, sau một tháng nhìn tôi gầy rộc đi vì cứ tàu xe như con thoi giữa 2 thành phố cách nhau 1,5-3 tiếng tàu xe (Do phải chuyển tàu, bus nên tổng thời gian có thể từ 1.5-3 tiếng cho một lượt đi hoặc về) .



Chuyển nhà tới thành phố này, tôi khám phá ra nhiều điều. Hóa ra cộng đồng các bạn SV người V ở đây thuộc lòng tiểu sử bản thân tôi khi tôi còn chưa xuất hiện, ngày tôi đi học còn có người bỏ thời gian tới tận trường để xem mặt tôi. Xem tôi là đứa nào mà may mắn thế. Tất cả là từ lòng ghen tị mà ra. Cuộc sống bên này tự lập, chả có ô dù gì, thế nên năng lực của con người được đánh giá rất trung thực. Có những người tốt nghiệp ĐH ngoại ngữ trong nước, mà sang đến đây nói tiếng P chả tự tin. Có những người từng là ngôi sao của những trường ĐH danh tiếng trong nước, tự hào vì chỉ số IQ kém Bill Gate có tí, thế mà lại triền miên bỏ học rồi đúp ( Tôi không vơ đũa cả nắm nhé). Những con người đó đã không thể chấp nhận được đứa vô danh tiểu tốt như tôi lại ngang nhiên chung hàng chung ghế với họ. Họ muốn tôi vật vã đúp lên đúp xuống hay sao ý. Tôi không là dân ĐH ngoại ngữ mà bạn Tây lại đầy. Đến nỗi một thời có tin đồn là gõ cửa nhà tôi kiểu gì cũng thấy 1 anh Tây trong nhà ( ơ hơ, cả chị Tây cũng có đấy mà người ta “quên” không nói). Tất cả những điều đó vì lòng đố kỵ ạ. Vì chuyện các bạn VN sang nước ngoài du học mà quanh quẩn chỉ chơi với dân VN thôi. Người ta không muốn, không dám, không thể, làm bạn với Tây, nên người ta thích lôi nhân phẩm người khác ra nhậu nhẹt. Nhất là đàn ông VN (không vơ đũa cả nắm ạ) cố tình hèn hạ mà nghĩ rằng chơi với Tây thì sớm muộn cũng chỉ là để lên giường với nhau. Riêng tôi xác định ra nước ngoài thì phải mở lòng mình ra, học kiến thức, học cả văn minh, văn hóa của người ta nữa. Nếu sang đây mà cứ thu gọn lại trong cộng đồng người Việt thì ở lại quách VN cho nó bình yên.



Trở lại vấn đề trước, mọi người sẽ tự hỏi vì sao mà giờ đây lòng đố kỵ lại nổi lên áp đảo những tính cách khác. Cuộc sống ở trong nước nhiều khi người ta được hào quang che chở mà quên mất năng lực mình đến đâu. Đến khi phải đối đầu với sự canh tranh công bằng thì mới ngã ngửa ra, không chấp nhận được sự thật ạ.


Mọi người sẽ thắc mắc là sao mỗi chuyện được ở ký túc mà phải ghen tị nhỉ? ở ký túc thì cũng phải trả tiền chứ có cho không đâu. Cơ mà rẻ ạ, lại sạch sẽ, an toàn, ở gần trường, ở chung với sinh viên quốc tế, vui.... thiên hạ nhăm nhe đặt trước cứ phải 1 năm sau mới có chỗ. Thế mà con bé như tôi từ đâu nhảy vào mới ngứa mắt chứ.


Biết thân phận mình « may mắn » hơn thiên hạ, nên con bé là tôi cũng tránh giao tiếp với mọi người, ngay cả với bạn hàng xóm. Cũng có khi phải làm projet thì tôi với H trao đổi với nhau nhiều hơn. Một thời gian sau, người yêu của H từ VN sang sống chung với H ( Người yêu H trước kia là bạn học chung cấp III với tôi). Gặp lại bạn cũ trong nước còn vui, huống chi ở nơi xứ người, thì tình cảm ấy càng đáng quý. Ấy nhưng mà chả biết bạn H có ghen không, mà từ đó bạn ý giữ khoảng cách với tôi hơn. Xin nói thêm là phòng 2 đứa cách nhau một bước chân, nhưng chưa bao giờ sang chơi nhà nhau. Không phải vì ghét nhau, mà vì có khoảng cách, mà cũng chả hiểu tại sao có khoảng cách nữa. Phòng 2 đứa cách nhau một bức tường mỏng dính, nhiều khi bên này nói chuyện điện thoại bên kia nghe rõ từng lời. H và N sống chung, chả thể tránh được việc tôi bắt buộc phải biết lịch “ tình cảm” của 2 bạn. Đây là việc hoàn toàn tế nhị, tôi chẳng bình luận gì ở đây cả. Nhưng khổ nỗi, nhà tôi bạn bè ở Moissy lui tới thường xuyên. Trong tuần thì có T sang học bài chung từ 21h-24h. Cuối tuần thì có các bạn ở nơi khác đến ngủ nhờ vì làm việc trong thành phố mà nhà lại ở xa. Thành thử cái nhà tôi cũng cứ như nhà tập thể. Vô tình và bắt buộc, thì những người bạn cũng phải nghe những âm thanh “nhạy cảm” phát ra từ phòng bên cạnh. Lúc đầu còn cười rúc rích với nhau, nhưng cũng có khi tôi thấy xấu hổ cực, may mà toàn một lũ con gái với nhau. Chuyện chỉ có thế, nhưng dường như với H, việc người khác biết về chuyện sinh hoạt của 2 bạn là lỗi tại tôi hay sao ý, nên H cứ càng ngày càng tránh mặt, không nấu cơm cùng giờ, không đi học về chung đường. Tôi cảm giác có nhiều ấm ức trong lòng mà H đang đợi cơ hội trút hết lên đầu tôi.



Một ngày đẹp trời, như bao ngày đẹp trời, tôi nhận được hóa đơn tiền điện (1 hóa đơn chung cho cả 2 phòng). Hóa đơn tháng này là 140 euros. Tôi nhìn mà khóc thét. Đây chẳng phải lần đầu tiên nhận được hóa đơn này. Từ hồi N sang ở chung, tiền điện bắt đầu tăng lên nhưng lúc nào cũng chia 50/50. Binh thường chỉ có tôi với H thì hóa đơn chi khoảng 40-50 euros. Chả cần tìm hiểu vì đơn giản nhà H suốt ngày bật đen Halogène ( Loại đèn 500 w mà đến dân P cũng chả dám dùng. Ưu điểm đèn này có thể chỉnh sáng tối tùy thích, mà chỉnh hơi mờ mờ thì cực lãng mạn). Hai đứa đi học cả ngày ở trường binh thường tắt lò sưởi, nhưng từ ngày có N thì thôi rồi, lò sưởi nhà H cứ 24/24. 6 tháng liền tôi đóng 50% hóa đơn. Đến tháng thứ 7, bạn bè nhắc tôi sao không chia 3, H với N sắp chuyển đi, đây là hóa đơn cuối cùng, chia 3 ra cho công bằng. Tôi nghe cũng có lý, nên sang đề nghị với H, chẳng ngờ điều đó làm H nổi điên rồ lên. H bảo chả chia chác gì cả, nhà H 2 người cũng dung 1 bóng đèn, 1 lò sưởi. Nói thế cũng chịu rồi, thế nhưng tôi nói đến chuyện Halogène, chuyện lò sưởi bật cả ngày khi cả 2 ở trường... và tôi nói rằng 6 tháng nay tôi trả một nửa rôi, hóa đơn cuối này cũng nên biêt điều mà chia 3. H phản đối kịch liệt, tôi nhìn thấy ngọn lửa hận thù trong H đang bùng lên. Tôi kết luận 1 câu xanh rờn “ Nếu không đồng ý chia 3 thì tôi không đóng nữa”. Tôi vốn không thích to tiếng, thấy mầm mống to tiếng là tôi giải tán luôn.



Mấy ngày sau đó, không khí nặng nề bao trùm nhà 2 đứa. Rồi weekend, như thường lệ, các bạn lại đến nhà tôi ngủ nhờ. Tối hôm đó là buổi tối khủng khiếp. H mời về nhà cô bạn thân là P. P sống ở Paris, nổi tiếng ghê gớm, dẻo mỏ .... Cơm nước xong, tôi và 2 cô bạn đang thu mình trên giường xem TV thì H gõ cửa. Lúc đó có P cùng với H, H gợi lại chuyện tiền điện và hỏi ý tôi thế nào. Tôi trình bày lại vấn đề rất điềm đạm rằng đã 6 tháng nay H biết thừa là hóa đơn tăng lên gấp mấy lần trước đây. Tôi chỉ muốn chia 3 hóa đơn lần này, hóa đơn cuối cùng H chuyển đi. Tôi nói, 2 người biết điều thì làm vậy, không thì thôi tôi quyết không đóng. Chỉ đợi có thế, P xắn tay áo lên( thề là có xắn tay áo lên, kinh cực) xổ ra một tràng con này con kia, ăn này ăn kia. Trời ơi! Cả tôi và 2 cô bạn trong phòng há hốc mồm, vì không thể tưởng tượng được rằng, những lời vàng ngọc kia đang được thôt ra từ miệng những thạc sĩ kinh tế tương lai. Thành thật xin lỗi nếu những lời lẽ quá bậy, nhưng tôi buộc lòng phải trích ra đây, để mọi người hiểu tôi đã cảm thấy bị xúc phạm thế nào. Bây giờ tôi sẽ gọi H và P là CON vì lúc này họ không thể hiện phần NGUOI nữa.


CON H và CON P bắt đầu phối hợp tung hứng để chửi tôi, chứ chả nói thêm câu nào về chuyện tiền điện nữa “ Con này nó ghen với mày H ạ, mày có zai, nó không có zai, nó đ biết làm tình nên nó ghen tị với mày ....”



Tôi không còn nhớ hết được lời 2 CON này đã nói ra, chỉ biết lúc đó tôi GIẬN, nắm chặt tay lại. 2 cô bạn ngồi cạnh tăng volume TV để tôi không nghe thấy gì nữa, và hết lời an ủi tôi. Nhưng quả thật lúc đó tôi không còn đủ bình tĩnh nữa, tôi nghĩ đến giải pháp gọi cảnh sát, nhưng lại nghĩ họ chả hiểu tiếng V, chả giải quyết gì. Tôi muốn mở tung cửa ra, chạy ra bếp, lôi tóc 2 CON này ra mà đấm đá túi bụi, mà gào thét, mà nhổ vào mặt chúng nó....( Mặc dù cả đời tôi còn chưa đánh ai dù chỉ là con chó con mèo).Bao nhiêu ý định chạy qua đầu tôi. Thế mà cuối cùng tôi đã chẳng làm gì cả, cứ ngồi im như pho tượng. Chỉ nhớ là 2 CON này đã phải chửi như thế hơn 1 tiếng đồng hồ. Hôm nay ngồi đây gõ những dòng này, quá khứ như đang hiện về, và tôi đã phải dừng lại một lúc, nắm thật chặt tay mình.



Nhiều khi tôi ngồi cười một mình, cười vào sự ngu si của 2 CON dở hơi. Haha, lúc chửi tôi, chúng nó nông cạn quá. Ai lại lôi cả những chuyện thầm kín của bản thân ra để chửi người khác cơ chứ, rồi tự nhiên lại bảo tôi ghen tị vì họ có zai bên cạnh ??? Không biết người yêu 2 cô được nghe 2 cô gọi mình âu yếm là “ zai” thì nghĩ gì nhỉ. Những cái đầu văn minh của 2 cô đang nghĩ chuyện quan hệ thầm kín của nam nữ là thước đo để đánh giá tầm cỡ của 1 con người ???



Sau hôm đó, Fontain có chuyện mới để buôn với nhau. Vì đơn giản, tôi chưa kịp kể, thì những người bạn được chứng kiến hôm đó đã kịp thời thông tấn xã với tất cả Sv Việt ở Moissy. Tôi nghĩ đây mới gọi là bàn thua trông thấy của H, có lẽ khi lên kế hoạch chửi tôi, chúng nó đã không tính đến đoạn này. Chỉ biết sau hôm đó, kênh thông tin đại chúng kia cứ càng được lan rộng ra, và H bắt đầu bước đi mà không bao giờ ngẩng mặt lên. N vẫn là người đứng trong bóng tối, chưa một lần lên tiếng.



Một buổi trưa cuối tuần, tôi đang nấu cơm, chỉ có N ở nhà, N đã chạy ra bếp, dui vào tay tôi số tiền tương đương 30 % hóa đơn cùng một lời năn nỉ “Đưng nói cho H biết nhé”. Tớ thành thật xin lỗi ấy... N cũng nói thêm là, từ hôm cãi nhau với tôi ( ơ ai cãi nhau, tự cãi một mình đấy chứ), H căm ghét không muốn về nhà nữa, toàn ngủ lại nhà P ở Paris. H không chịu nổi mỗi lần bạn bè đến nhà tôi, lại hỏi han cái vụ máu lửa ấy. Mà đã nói rồi, cái tường mỏng dính, nói gì bên này, bên kia chả nghe thấy. Bạn bè nghe kể lại, mỗi người bình luận một câu. Những lời lẽ nhẹ nhàng mà sâu sắc được phát ra từ miệng của những người ngày nào cũng gặp H ở trường, tôi nghĩ H đủ hiểu thế nào là nhục.H tưng tốt nghiệp ĐHNN Thanh Xuân, trong số những người bạn của tôi, cũng có người quen biết bạn H ở Vn. Nói đến đây mọi người đủ hiểu sự lợi hại của việc lỡ lời làm một việc ngu xuẩn nó ảnh hưởng đến hình ảnh bản thân thế nào. Tôi nghĩ H hiểu điều này lắm lắm. Sau đó có 1 người bạn khuyên tôi post toàn bộ câu chuyện này lên mạng thông tin của SVVN tại Pháp, nhưng tôi đã không làm. Phần vì chả khoái cái trò trả đũa nhau, phần vì tự nhiên tôi thấy thương hại H, có lẽ ánh mắt của mọi người đủ để H đau rồi, tôi không muốn đánh thêm 1 quả nữa để H gục. Với lại, tôi với N chưa một lần mất lịch sự trước mặt nhau, và tôi cũng không muốn để điều đó xảy ra.



Cái tội của tôi là, tôi biết H là người ghe gớm nhưng tôi không biết H là người hạ đẳng, nên đã không chuẩn bị tâm lý để đến lúc đó cứ ngồi trân trân ra, chẳng làm gì cả. Hôm nay, bình tĩnh nhìn nhận mọi sự việc, tôi vẫn tự đặt câu hỏi cho mình, liệu việc tôi đòi chia tiền điện như thế có quá đáng không? Các bạn giúp tôi tr ả lời câu hỏi này nhe. Tôi không bao giờ muốn mình là kẻ không biết điều, nhất là chuyện tiền bạc, tôi chưa bao giờ nhận nhiều hơn cho.



Ngay hôm sau, cái séc tương đương 50% hóa đơn tiền điện của tôi được gửi đi. Tôi biết rằng, cho tới giây phút này ,H vẫn đang tin là tôi đã nhượng bộ. Số tiền N đưa cho tôi được chuyển hóa thành một bữa nhậu vui vẻ với bạn bè ngay weekend sau đó . Tôi cũng không quên thông báo với bạn bè hành động vì hòa bình của N.


Vâng, nhưng đã gọi là tiểu nhân thì hòa bình thế thôi chưa đủ. Ngày H và N chuyển nhà đi, ban quản lý ký túc vào kiểm tra tình trạng nhà ở xem co hư hỏng, bẩn thỉu không. Đương nhiên 2 bạn ở nhà dọn dẹp sạch sẽ khắp nơi. Đến chiều tôi đi làm về thì khám phá được tất cả rác được vun vén gọn gàng dưới…… tủ đựng bát đĩa của tôi. Chả biết bình luận gì vụ này, đúng là lòng người không đo được.


Vài tháng sau tôi còn được nhận thêm một bức thư đánh máy nội dung hết sức tục tĩu được ký tên H. Cũng khôn nhỉ, nếu mà viết tay thì bức thư này được scan và post lên trên mạng thông tin của SV VN rồi. Bức thư này sau đó được chuyển tới tay chị NQN và chị N hứa sẽ chuyển đến tay chị bạn làm ở ban quản lý SV DSQ .


Câu chuyện qua rồi, nhưng hôm nay nhìn lại tôi nhận thấy vấn đề không phải ở chuyện tiền điện, mà vấn đề xuât hiện từ ngày tôi chuyển về ký túc. Lòng ghen tị hẹp hòi của phụ nữ trong H cứ chất dần lên theo ngày tháng, và nhân vụ đó thì bùng nổ. Câu chuyện dạy tôi biết sống có khoảng cách hơn từ đó.



Tôi của 5 năm về trước hâm mộ người khác khi nhìn vào học hàm, học vị của họ. Tôi của hôm nay đánh giá nhân cách con người cao hơn những thành tích họ đạt được.



KiKim


26/12/07 - Entry LHQ


Chúng tôi - Pikachu, KiKim, KatyKaty, Frau_Do, Tâm Phan... những người Việt ở các Quốc gia khác nhau trên Thế Giới cùng làm chung 1 entry "Liên Hiệp Quốc". Mục đích của chúng tôi là đề cao Tình Người & Tinh Thần Dân Tộc trong cộng đồng Người Việt ở Nước Ngoài: Phê Phán cái Xấu và Ca Ngợi việc Tốt.
*** Một số comment tôi thấy cũng rất hay:


Mai Marichal Khiếp dài quá, chả đọc được hết. Túm lại là người Việt có tính ghen tức chứ gì? Mình ở Paris đã gần được 10 năm, đi du học và ở lại đi làm, lập gia đình nên tiếp xúc với khá nhiều thành phần, từ sinh viên tới VK, và cả những người giống mình, mới ở lại P được khoảng 10 năm trở lại etc...
Các bạn sv thì nghèo, khôn lỏi, hay nghĩ mẹo khôn vặt kiểu VN, mình giúp mấy vụ về giấy tờ, tiền bạc rồi bị các bạn ý chơi đểu, giả chữ ký mình để đi giúp các sv khác... mình chửi cho 1 trận và cho đi Tàu bay giấy luôn cho khỏe, ngay cả ở VN bố mẹ mình với bố mẹ mấy e kia là bạn bè thân thiết nhé !
Mấy chị cave (chắc thế, hehe), kiếm được anh Tây sang đây đổi đời thì chả nói chuyện được, đầu óc thì rỗng tuếch, toàn kể chuyện sex thôi. Được vài bữa cũng ko tiêu hóa nổi dù các chị cũng dễ thương lắm, nhưng vấn đề là ko hợp quan điểm ý ạ !
Mấy bác VK già thì yêu Cộng sản lắm, lạ thế, nên cũng chả nói chuyện thân thiết được! chỉ xã giao thôi chứ cứ tâng bốc CS là mình ghét rồi !
Mấy bạn giống mình lấy chồng ở lại cũng có vài bạn ok, nhưng đa phần là chả xin được việc, toàn ở nhà chăm con, nên cũng kém năng động, mình cũng chơi vừa phải thôi vì sợ nhiễm hehe.
Túm lại mình hơi khó tính hay sao ý nên tới giờ cũng chỉ có khoảng 3,4 người gọi là thân thôi. Mình thích chơi với bạn của chồng là Tây hơn !
 
Huyen Nhat Vu 4 năm ở NZ em ko có lấy một người bạn thân VN, và cũng hạn chế tiếp xúc với người VN. Hồi còn đi học thấy cái cộng đồng người VN sao mà xấu tính lạ, nhất là mấy bạn gái, chỉ chực chực nói xấu nhau. Rồi khi có kẻ mới xuất hiện đáng để xâu xé hơn thì các gái này ngày hôm qua còn bôi bác nhau, ngày hôm nay đã liên hiệp lại để cào cấu đối tượng mới xấu số.

Hồi đó em chỉ chơi thân duy nhất với 1 chị Vn (là ngy anh em lúc đó), sau 2 người ko đến được với nhau thì chị ta lại quay ra hãm hại em. Khỏi phải nói em thất vọng đến nhường nào, em đã từng quý chị ta như chị gái - quý đến con chấy cũng cắn làm đôi. lúc hai người chia tay em còn tâm niệm ko được là chị dâu thì vẫn là chị gái của em. Chị ta đi đặt điều khắp nơi về em, tuy nhiên em ko chơi với cộng đồng VN & em học khác trường nên việc này cũng chả ảnh hưởng gì nhiều đến em. Thế chưa đủ chị ta còn gọi điện về cho bố mẹ em để nói xấu em, mẹ em chỉ nói 1 câu: "Cảm ơn cháu đã thông báo nhưng bác hiểu con gái bác là người thế nào.". Thấy vậy chị ta hậm hực lên FB ám chỉ này nọ rồi một lũ ngu dốt nhảy vào tung hứng (gọi chúng nó là ngu dốt là vì ngày xưa chị ta nói xấu chúng nó, giờ thân cô thế cô nên mới quay ra chơi với chúng nó). Làm tất cả những điều khốn nạn như vậy nhưng chị ta vẫn mong muốn quay lại với anh trai em. Hỏi sao có loại người vô liêm sỉ đến thế? Tất nhiên anh trai em từ chối. Sau này, chị ta tuyên bố 1 câu: chị ta sẽ chống mắt lên xem đời này em hay chị ta hạnh phúc hơn. Sau 2 năm, em nghĩ chị ta đã nhận lại được cái chị ta xứng đáng nhận được. Những người trước nghe chuyện chị ta đặt điều về em nay đã chủ động liên lạc lại với em. Suy cho cùng thì ác giả ác báo. Đến tận bây giờ em cũng ko thể hiểu nổi là em đã có những gì quý giá đến mức khiến chị ta ghen lồng lên mà đối xử tàn ác với em như vậy. Em chỉ có một lỗi duy nhất là hồi đó đã nhiều lần nhìn thấy bản tính tủn mủm ích kỉ của chị ta song ko muốn tin (nực cười nhất là sợ bố mẹ em quý em thì khi về làm dâu sẽ ko được nắm 100% tài sản nhà chồng). Chuyện cũ đã lâu, còn rất rất nhiều điều đê tiện ko thể kể hết ra đây được, em có thể quên những ngón đòn hèn hạ của con người đó nhưng em sẽ ko bao giờ tha thứ. Mẹ em đã tha thứ, hồi chị ta bị về lại Vn, cũng có giúp đỡ vật chất chị ta phần nào, mẹ chị ta vẫn giữ liên lạc với mẹ em. Bác ấy là người tốt, bác quá hiểu con gái mình nên tuyệt nhiên ko dám trách anh trai em hay đề cập đến chuyện cũ 1 câu.

Sau khi lấy chồng em chuyển về thành phố khác, sau 1 thời gian đấu tranh tư tưởng em mở lòng và giao lưu lại với một số người VN. Em vẫn muốn tin là đâu đó vẫn còn có những người Vn tốt.
 
Kim Nguyen Sau bao nhiêu sây xát, mềnh phải thốt lên là đồng ý với chị Hien Sibony : thân đến mấy thì thân, ko thân đến mấy thì ko thân, cũng luôn giữ khoảng cách vừa phải ,nhã nhặn, lịch thiệp voi nhau... thì tình cảm mới lâu bên được. Cuối bài mình có rút ra kinh nghiệm mà, phàm là ng tử tế là mình yêu quý, là mình làm bạn, bất kể quá khứ ng ta có là cave, ng ta qua đây chỉ lấy chồng sinh con mà ko đi học, ko có vie sociale như mình, hoặc ng đi học rồi ko tìm được việc làm, ko hội nhập được.... Mỗi con ng, mình đều có một câu chuyện, một chủ đề để giao tiếp với ng ta, không cao siêu thông thái thì bàn chuyện bếp núc quần áo cũng là cái vui, đời chỉ cần tử tế, đừng đâm sau lưng chiến sĩ là được rồi.

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Cứ cứa một vết sâu hoắm....rồi lại lành...rồi lại cứa....

Tội nghiệp cảm xúc của tôi, cứ bị tôi quăng từ thái cực này đến thái cực khác...cho những vết sẹo chưa kịp lành đã vội mua băng keo dán chi chít để nhận thêm sẹo mới. Ngốc quá nhỉ? Ừ đúng là ngốc mà...Những thứ cứ mờ ảo như bong bóng xà phòng, tan nhanh như bọt biển rồi để lại sẹo. Buồn cười nghĩ rằng có khi tôi thành Chí Phèo thật - một Chí Phèo tâm hồn với những vết sẹo :) Chuyện ngày đó vẫn in vào nỗi buồn, biết rằng mình đặt lầm rồi, mà vẫn cười đấy thôi. Chế độ cười tự động ít ra giúp tôi ổn về một khía cạnh nào đó...Buông thõng câu chữ, cho buồn cứ rơi tự do trên bàn phím...Ừ buồn rồi cũng qua nhanh, lại cười, lai vui vẻ trao tặng cho người những niềm vui....
** Một ng bạn của tôi sau khi đọc những dòng này đã comment:
 Vết sẹo nếu biết giữ, thoa thuốc thì nó cũng mờ thui... lúc đó n cũng ko nhận ra mình từng có sẹo theo năm tháng. Giờ n cứ để ý nó hoài, nó chưa mờ mà ngắm hoài thì mốt thành ý thức cứ nghĩ mình đầy sẹo nhưng thực ra nó mờ rồi...
T có máy dò nhé, gặp t cười tự động là biết ngay :))) (Nhật Thành)

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Smile

Vô tình luớt qua nhau người nhỉ? Mà lòng em lại thêm một vết sâu :) Em cười thôi chứ biết sao được người ơi :) Như câu mà khi hụt hẫng em vẫn hay ghi:
"Tưởng giếng sâu em nối sợi gàu dài
Ai ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây"

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

No title

Despite having seen ur pics, I was shocked by how handsome you are in the real life. But i dont know why meeting handsome guys make me become glacial. Actually, im more concerned about the inner beauty, not the outer one. Thus, handsome guys is not my style :) I still keep one place in my heart for KN (just in case).....

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Một vòng quay tròn quay tròn.....

Chiều mình học bài không vào vì cứ giờ này là hàng xóm bên kia hát karaoke ầm ĩ, cố gắng nhét mkt vào vậy....Dạo gần đây nghe mình cứ luẩn quẩn, đầu óc suy nghĩ quá nhiều thứ, chuyện KN, chuyện đất lạ.......Thấy lòng nặng như đeo đá tảng....Quyết định của mình lần này, có thực sự là quyết định đúng đắn? hay chỉ đeo thêm gánh nặng cho ba mẹ........Thấy lòng bỗng sợ hãi trước nhiều thứ........Mỗi lần nhắc đến ba khổ cực trên rẫy là nước mắt cứ chực rơi, nhưng không được để cho nó rơi lúc này....rơi lúc này là quá yếu mềm...Sang đất lạ cũng phải mạnh mẽ như thế, không được khóc dù nước mắt có chực tuôn rơi thế này...Cố gắng vì ba......
Chuyện KN tôi cũng không biết phải nói thế nào cho phải, có lẽ là chưa đủ thời gian để một thứ mới chớm nở mang sang một trang thử thách mới. Bản thân tôi cũng không tin và không dám tin rằng KN sẽ còn phát triển nó khi nghe tin tôi sẽ sang đất lạ trong vài tháng tới. Tôi nghĩ rằng những con người vốn thực tế như KN sẽ âm thầm rút lui và từ bỏ, còn nếu KN vẫn tiếp tục, thì lúc đó tôi sẽ nhìn nhận lại vấn đề. Nhưng chắc là không đâu, tôi cá là KN sẽ âm thầm rút lui !...
"Bạn thuộc tuýp khá nhạy cảm và thường suy nghĩ nhiều, thế nên bạn thường trong trạng thái lo được lo mất. Bạn do dự rất nhiều khi nhen nhóm tình cảm mới bởi bạn sợ những tổn thương có thể phải nhận về hoặc sẽ gặp phải những trắc trở, thử thách khó khăn. Vậy nên đa phần bạn sẽ bước lùi và tự bóp chết tình cảm của mình trước khi nó kịp lớn lên. Cứ mãi nhút nhát và lo sợ tổn thương thì sẽ rất khó tìm được tình yêu thật sự đấy bạn à!
 Vì gia đình, vì học tập, vì sự nghiệp hoặc đơn giản vì bạn vẫn còn đầy những đứa bạn single, tóm lại là bạn có rất nhiều những lí do để làm một FA thay vì chọn tự đeo gông cho mình. Dù khách quan hoặc chủ quan nhưng đa phần lí do của bạn đều là biện bạch cho cái sự ham chơi, ham vui của bạn mà thôi. Bạn cho rằng không yêu đương cũng chẳng sao cả, vẫn đầy những thứ vui hơn và quan trọng hơn nhiều."
Thôi bị chê đã giờ tới khen nè hị hị:

" Đỉnh cuối của Sư Tử (18/8 – 22/8)
Họ là những người thuộc cung Sư Tử pha trộn cùng Xử Nữ. Họ có được sự chú ý của mọi người bởi cá tính mạnh mẽ nhưng vẫn biết kiềm chế và điểm dừng cho các hành động của mình.
Không phô trương như những Sư Tử phân đoạn 2, điểm nổi trội của những Sư Tử này là sự quyết tâm theo đuổi mục tiêu mà mình hướng tới một cách âm thầm và chỉ khi đạt đến kết quả, họ mới “yên tâm” để thông báo về nó.
Họ cũng khá bình tĩnh khi phân tích các rắc rối xung quanh mình và của người khác. Tuy nhiên, về cơ bản, những người này vẫn luôn đặt nặng vấn đề tình cảm và khi cần quyết định, họ thường để trái tim mách bảo nhiều hơn là lý trí phân tích. Rất may là nhờ có khả năng phân tích, tư duy cùng với trí thông minh vốn có, các Sư Tử này thường ít gặp rắc rối về tình cảm hơn so với những người cùng cung.

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Nhặt nhạnh...

Sáng chủ nhật nhặt được đoạn này khá hay....

"Đôi khi em chỉ cần có người ngồi cạnh, một người có bờ vai rộng lặng im cho mình em dựa. Mạnh mẽ đâu có tội gì, mà sao mạnh mẽ khiến mệt mỏi đến nhanh hơn. Em không cần anh phải kể chuyện vào cuối ngày, chỉ cần đợi nghe em kể bâng quơ và lễnh lãng, chỉ cần em biết anh ở đó. Em không cần những buổi hẹn hò khi thành phố lấp loáng ánh đèn, chỉ cần cuối tuần được ngồi một quán cà phê quen thuộc, nghe vài bản rock nhưng lòng cứ dịu dàng, cứ nồng nàn. Em không cần phải đến những shop quần áo để mua cho mình vài xu hướng thời trang, chỉ cần đôi lần là phẳng một chiếc sơ mi không phải của mình, nghe tiếng bàn là tỏa hơi nóng rù rì. Em không cần một phòng bếp có đủ lò nướng, máy đánh trứng… như em hằng ao ước, chỉ cần nấu một bữa cơm có thêm một người ăn cùng. Em không cần một người ngồi cả đêm không ngủ đợi em qua cơn sốt, chỉ cần đắp một cái khăn lạnh lên trán em, và ngủ đi, và yên lặng. Em không cần những cơn ghen tuông giận hờn chỉ để chứng tỏ mình yêu nhau nhiều đến mấy, chỉ cần những cuộc cãi vã nhỏ, như ấm nước đang reo, chỉ cần một chút nước mắt cho mắt đỡ mỏi và môi đỡ khô… Chúng mình, chỉ cần sống phẳng lặng trong nhau.
Một lúc nào đó, em ngoảnh sang bên cạnh, có ai đó đang ngồi, em đưa bàn tay cho người đó nắm giữ, và nếu có điều gì trỗng rỗng giữa hai bàn tay, đó chắc hẳn phải là bình yên.
Em muốn kể anh nghe về những nơi em đến, những điều em thấy, những thứ em làm, những lúc em vui và cả những lúc em buồn. Muốn kể về những cuốn sách em đọc, kể về những bức ảnh em chụp, những câu chuyện em viết vội trong quyển sổ tí hin. Em còn muốn kể anh nghe về ngày tốt nghiệp, về màu áo dài em mặc, về tấm bằng em nhận có tên em viết thừa một dấu móc. Về tháng lương đầu tiên…

Giống hệt một bộ phim, một bài hát, một câu thơ
“Em mười chin tuổi nghìn năm trước
Sao đến bây giờ mới hai mươi…”  (Nguyễn Trọng Tạo)

 http://www.bmmua.com/2013/01/ke-chuyen-%E2%99%A5-chuyen-ke/