My photos

My photos

Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Ranđom talk that gives you motivation

A: Ừ ko, mà cứ coi đi. Kỉu gì cũng có đuờng đi à

B: đù, được đó, tui thích câu nói này của em
*đập bàn*
10 điểm :))

A: Hờ
Chỉ là cố gắng đi rồi sẽ có đuờng :))))

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

Sống - là đứng trên hai chân của mình, là tin vào chính mình.

Đừng dạy một đứa trẻ phải luôn nghe lời bạn.

Vì chính lúc đó bạn đang áp vào đứa trẻ đó một tư tưởng rập khuôn, đang bào mòn sự phản kháng của nó, đang tập cho nó lối tư duy áp đặt, đang tập cho nó lối nhìn một chiều, thiếu tư duy phản biện, và căn bản là đang khiến nó trở thành kẻ hèn nhát, sau này ra đời ai nói gì cũng dạ vâng, sau này ra đời, ai chửi gì cũng nghe, ai bắt làm gì cũng làm theo.

Dạy nó thành một người có chính kiến, thành một người tự cường, tự lực mạnh mẽ, dạy nó thành người phải tin vào chính bản thân mình, ếu nghe bố con thằng nào, đời tao tao tự giải quyết. Dạy nó phải dám nhấc chân lên, bước ra khỏi vòng tròn an toàn. Dạy nó ngẩng cao đầu lên mà sống, có gì xài nấy, có ít tiêu ít, không xin của ai cái gì.

Muốn sướng, vào lồng
Muốn sống, ra ngoài và đập cánh bay

Thương ba mẹ không có nghĩa là luôn nghe lời ba mẹ
Và không phải lúc nào ba mẹ cũng đúng, hiểu không?

Sống, là học cách chấp nhận chính bản thân mình: những điều bóng loáng và cả những flaw. Học cách nhìn nhận bản thân mình như chính mình vốn vậy "Uh tui là người như này, như này, cái tật tui là ko có abc tui ko có làm được, tui thích cái này, tui ghét cái kia". Đừng chối bỏ những giá trị của bản thân chỉ vì người xung quanh mình bảo rằng nó xấu, bảo rằng ko nên. Tuy nhiên cái gì cũng là to some extent, cũng phải biết tự mở to hai con mắt ra mà nhìn, xem mình còn thiếu sót ở đâu mà sửa, chứ ko ở đó stubborn, cứng đầu cứng cổ, bảo thủ, hiểu chứ?

Ngẫm thêm ở đây: https://www.facebook.com/notes/phoenix-ho/n%E1%BA%BFu-c%C3%B3-th%C6%B0%C6%A1ng-con/1097229946998000 


Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

Little things that bring true happiness

2 things that made me happy:
- Uống nước suối (Nước róc rách chảy trong suối đó, trong lành, ngọt mát zô cùng. Mình liều mạng uống thử hôm đi leo 1000 steps Dandenong, ai dè uống zô thấy đã quá chời, k hổ danh nước suối)

- Đi "Survival room" của trường mình với c Gin, đi lục được quá trời đồ hay ho haha, rất thích khái niệm Survival room của trường <3 Love it

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

Silence

Có mấy lúc ngồi làm assignment ở nhà, mọi người đều đã đi làm, đi học cả, tôi rất sợ sự im lặng đến bao trùm ấy, chỉ có tiếng gõ bàn phím lạch cạch, và tiếng đồng hồ chậm rãi tích tắc.

Tôi sợ những âm thanh ấy "Không âm thanh", "tiếng đồng hồ", nó tạo cảm giác chộn rộn, lo âu trong lòng và dấy lên một nỗi sợ hãi kì lạ. Nhớ cái nhịp sống và những tiếng động ở căn gác nhỏ ở Sài Gòn. Ở Việt Nam, chẳng mấy khi mọi thứ im lặng như tờ đến nghe được cả tiếng đồng hồ tích tắc. Sang đây, mỗi lần nghe tiếng đồng hồ lại là một nỗi sợ, nỗi lo âu. Thời gian bên đây là vàng là bạc, một giây cũng quý, một khắc cũng quý...Hay chính lòng người đang lo âu cho những năm, những tháng sắp tới?


Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2016

Talk

Sometimes I wanna talk.
Staying too long in the silent room scared me. I just need to make a conversation with anyone. It's not good to have too much me-time during winter

Do you understand the visceral fear of being alone?

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Long time no see

11/06/2016

Tôi đến Úc tròn 4 tháng. 


Nguồn: Voshida Trường
Mọi thứ đều đều trôi qua, có chút mệt mỏi, có chút nhớ nhà, có chút bình lặng, và có chút cân bằng. Thi thoảng vẫn nhớ Sài Gòn...

4 tháng không viết, tôi thấy mình bị cuốn vào nhịp sống bên đây, không có thời gian ngồi lại viết đôi dòng linh tinh rồi tư lự nữa. 4 tháng với nhiều điều xảy ra, và 4 tháng cho những câu chuyện không đầu không cuối....

Kể gì với bạn bây giờ nhỉ, ah kể chuyện làm tôi vui nhất hôm nay đi: Hai bạn housemates chung nhà t đã huề nhau !

HOUSEMATES
Chị G giận Đ từ 3 tháng trước, nguyên do là cậu chàng trẻ tuổi ăn nói hỗn hào - theo như nhận xét của chị, khiến chị bực mình, cáu bẳn, rồi họ bơ nhau luôn. 3 tháng qua, t làm người đứng giữa, giảng hòa cho 2 người nhưng bất thành. Thế là cứ một mặt dịu dàng trò chuyện với chị G, một mặt đóng vai nhí nhố với cậu trẻ Đ. Mãi đến hôm qua, khi con bạn housemate Brazil chung nhà thắc mắc hỏi: "Sao thằng Đ nó isolated vậy?" thì chị G mới giật mình nhận ra 3 tháng qua thằng bé cứ đi học về là lủi thủi vào phòng, ôm laptop khóc cười với mấy bộ phim. Tôi cũng thấy điều đó, và cố gắng bắt chuyện, hỏi han nó nhiều hơn mỗi khi nó dắt xe đạp về đến cửa. Lắm lúc, 3 đứa - tôi - chị G - và M (Brazilian housemate) tụ tập làm bánh, thấy thằng nhỏ rúc trong phòng đến tội. Tôi mang bánh chia cho nó ăn, nhưng nó bảo không thích. Tôi không biết thật sự là vì nó ghét cheese, hay nó không thích join vào những buổi tụ tập như thế. Hôm qua lúc mỗi đứa đang ôm một tô cơm ở bàn ăn, tôi bất giác bảo vs thằng Đ: "Mai sinh nhật chị G rồi đó, nói chiện lại bình thường đi, 2 người giận gì lâu quá". Nó nhăn nhó mặt mày bảo không, giờ tới lượt nó giận. Giong miền Tây của nó thật thà chất phác có sao nói vậy: "Ai biểu chỉ bơ em trước chi, rồi còn unfriend trên Facebook, ừa đó, em cho giận luôn". Vậy mà hôm nay đùng cái, lúc thằng nhỏ chuẩn bị ôm tô cơm rúc vô phòng ăn thì bị chị G chặn ngay cửa bảo nó join cùng bọn tôi ăn tối. Rồi hai người họ bắt chuyện lại với nhau - bình thường - tỉnh rụi - trơn tru như cách mà họ vẫn đùa với nhau 3 tháng trước. Tôi lúc ấy đứng trong bếp, khẽ mỉm cười, thì ra đó là cái cách mà những người họ hợp nhau, giận nhau rồi quay về với nhau.

Mỗi lần nghe đến keyword "giận" là tôi lại nhớ con MTD. Ngày xưa, nó từng gây bất ngờ với tôi vì cái câu giải thích tỉnh rụi "Không bao giờ giận ai hết, vì không có thời gian để giận". Tôi biết nó bận, bận đến tối mặt tối mũi nên thời gian hơi sức đâu mà đi hờn dỗi kiểu trẻ con như thế. Nhưng đem câu nói ấy áp vào nhiều context khác nhau của cuộc sống, tôi thấy nó càng đúng nhiều hơn thế. Vì sao ư? Vì cuộc đời này quá ngắn, và người ta chỉ có duy nhất 1 cuộc đời này để sống, nên phải sử dụng từng khoảng thời gian đó một cách hiệu quả nhất. Và "Giận" được coi là sự phung phí về mặt thời gian và mối quan hệ.
Chị G thì cuối năm nay về VN luôn rồi, ngày vui ngắn chẳng tày gang, giữa cái đất lạ quê người này, đồng hương đùm bọc nhau được khi nào thì hay khi ấy. Còn vui được với nhau bao lâu thì cứ hãy vui. May mắn, hôm nay, họ đã làm lành với nhau. Tôi thích câu cuối của chị lúc 3 đứa về phòng đi ngủ: "Haha, chắc chị phải tập làm quen với cách nói chuyện của thằng Đ thôi vậy". Uhm, để chung sống và hòa hợp được, là cả 1 quá trình cọ xát và điều chỉnh để trở nên vừa khít với đối phương, trong tình bạn và trong tình yêu cũng vậy. Tuy họ không yêu nhau và chỉ là chị em thân thiết, nhưng đó là cách mà mọi mảnh ghép trên thế giới này khít lại với nhau - tôi nghĩ vậy. Cách nói chuyện trổng không của thằng Đ thực ra không phải vấn đề gì quá lớn, chỉ là nó đã quen nói như vậy. Tôi lắm lúc cũng bực mình, nhưng thiết nghĩ, nên nhìn vào thái độ và tâm tính của nó nhiều hơn là cách nói chuyện. Căn bản, nó tốt tính, vậy là đủ !

PLACEMENT
2 tuần qua tôi đi placement. Placement gọi nôm na như là thực tập. Bạn sẽ đi đến các trường học để quan sát gv dạy và sau đó được thực hành đứng lớp. Kì này tôi đi trường tiểu học, nên còn khá nhẹ nhàng và vui. Con nít độ tuổi cấp 1 còn nhỏ, chưa biết gì nhiều, dễ dạy hơn và chúng quấn bạn hơn. Bạn vừa là cô, vừa là mẹ, vừa là bảo mẫu cho tụi nó. Tôi đã quen cảnh được bọn nhóc ôm chào tạm biệt mỗi cuối ngày. Có đứa giờ ra chơi thấy tôi không ăn gì, còn mang kẹo lại cho :) Thì ra, cái niềm vui đơn thuần của nhà giáo chính là lũ trẻ.


Tôi may mắn có được mentor tâm lý, cực tốt và nhiệt tâm. Khi đi thực tập, tôi fai co-teaching với một ông Ấn Độ, người tôi hay gọi vui là technology dinosaur vì trình IT quá kinh khủng. Ngày đầu, tôi gây nhau với ông ấy vì ổng lóng ngóng không biết sử dụng Powerpoint và quá thụ động khi đứng lớp. Ông ú ớ giải thích, tôi mới ngớ ra, thì ra ổng chỉ hơi chậm, chứ bản chất thì tốt, vẫn giúp đỡ mọi người. Có điều trong co-teaching, mỗi người sẽ gánh 50% công việc, chứ không phải ai giỏi IT hơn thì gánh hết. Thế nên thầy đã quyết định tách bọn tôi ra để soạn lesson plan riêng, và để ông Ấn Độ có cơ hội tự vọc IT nhiều hơn cho lên trình, chứ không dựa dẫm vào tôi mãi.

Tuần sau là tuần cuối tôi đi placement. Thời gian trôi qua khá nhanh, nhưng tôi đã học được rất nhiều từ mentor của mình, từ classroom management, đến media in school, đến cách tương tác với học sinh ở nhiều cấp độ như thế nào, và đặc biệt là làm thế nào để deal với mấy đứa có learning disorder hoặc behavioral problem. Giao dục, tuy hơi hiền và bình lặng hơn Kinh tế, nhưng cũng có hay riêng của nó.



TÌNH YÊU


Ở Úc, người ta không rần rần phong trào FA như ở VN. Kẻ đơn côi trong mùa đông giá lạnh của Melb lại càng thảm hơn. Nhưng tôi không lấy đó làm buồn, tôi thích câu nói này:


Tôi thà kiên nhẫn chờ để gặp được người vừa khít với mình, hơn là vớ đại 1 ai đó chỉ để có người đi cùng. 4 tháng qua, tôi cũng có dịp tiếp xúc với nhiều người khác giới, nhưng có lẽ tất cả chỉ dừng ở mức làm bạn. Tôi không muốn tiến xa hơn, và cũng chưa sẵn sàng.

Có đôi lúc, cũng tò mò tự hỏi bản thân: Mình sẽ hợp với người giống mình, hay một người hoàn toàn đối lập với mình. Cùng dấu hay trái dấu haha. Không biết, tương lai sẽ có câu trả lời, giờ cứ sống hết mình cho tuổi trẻ và khám phá nhiều thứ mới hơn nữa đã. Tuổi trẻ chỉ có 1 lần, và nó là báu vật vô giá !



Viết dông viết dài thế thôi, tạm gác đấy, quay lại công việc. Sẽ kể thêm nhiều điều trong bài blog kế.
Hashtag cho kì tới
#cooking
#5125asm
#Misscomplain
# Questionforfuture
#Worktravel
#Chinese

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Phim "It's okay, that's love" và câu chuyện về những người bạn của tôi

Tôi có một người gọi là bạn cũng ko đúng, là frenemy thì đúng hơn.

Cái cảm giác vừa thương vừa ghét - tìm mãi tiếng Việt chẳng ra từ nào, ơ thế mà nghe người ta xì xào trên phim, lại ra từ Frenemy. Chuẩn !

Tôi thương nó, vì biết một phần quá khứ nó đã trải qua, để lại những vết sẹo gì, và hiểu cái lý tưởng, cái cách nghĩ sâu sắc của nó.

Nhưng tôi cũng ghét nó, vì nó quá ư cố chấp, quá gia trưởng, quá ư điên khùng ở một vài thời điểm. Và hơn cả, là vài vết sẹo để lại cho nhau. Vì thế, nên thề với lòng, không bao giờ để nó bước chân vào thế giới của mình lần nữa. Dứt cái pặc, tôi làm được. Tôi hả hê, vui sướng, hạnh phúc với quyết định của mình - nhưng cũng lắm lúc tôi ngoái đầu nhìn lại băn khoăn...

Có lúc tôi băn khoăn cái tinh cầu cô độc như nó có tìm được ai để chia sẻ không. Có lúc tôi băn khoăn nó đã học cách vượt qua những vết sẹo của mình như thế nào, đã ổn chưa. Có lúc tôi băn khoăn những người bên cạnh nó có đủ hiểu nó để chở che không.

Tôi băn khoăn nhiều, nhưng im lặng, chỉ dõi theo nó từ xa...

Phim ảnh thật có sức ảnh hưởng nhất định. Coi "It's okay, that's love" mà rùng mình, mà xót xa. Nhớ câu nói trong bài phát biểu của các bác sĩ người Úc cách đây 2 năm "Những ảnh hưởng từ thời thơ ấu sẽ tác động mạnh mẽ đến cuộc sống trưởng thành sau này".

Tôi - hay nó, cũng có những câu chuyện riêng, và tính cách mỗi người, sẽ hình thành nên thái độ và cách phản ứng với cuộc sống khi lớn lên.

Chàng nhà văn trong phim cũng trải qua biến cố như vậy. Anh từng có tuổi thơ bất hạnh, nhưng may đã gặp được cô bạn gái là bác sĩ khoa tâm thần, đã hiểu, thông cảm và chấp nhận cho những hành động có phần khác lạ của anh. Anh may mắn vì điều đó !

Tôi chợt nghĩ đến bạn tôi. Tôi tự hỏi, bên cạnh nó giờ đã có ai đủ hiểu nó chưa? Tôi mong là có, để những nỗi trăn trở, ám ảnh của quá khứ, không còn để lại quá nhiều đau đớn cho nó ở thì hiện tại.

Đại học - quả là một chặng đường diệu kì. Với tôi, nó diệu kì không đơn thuần vì kiến thức, nó diệu kì vì đã cho tôi cơ hội trải nghiệm nhiều điều mới lạ, tiếp xúc và làm bạn với những con người - tuy mang trong mình nhiều sẹo, nhưng vẫn cố gắng vươn lên sống tốt từng ngày. Tôi từng thích thú với vai trò là người bạn, người chia sẻ, người xoa dịu tâm hồn và nỗi đau cho họ. Nhưng không, giờ tôi nghĩ mình không nên tự hào với vai trò đó. Bởi vì, chắc như anh chàng nhà văn trong phim nói "Những cô gái quá trong trẻo, quá vô tư, quá tích cực, đôi khi lại nhạt nhẽo, chả thú vị". Bạn tôi chắc không cần tôi thú vị, bạn tôi chắc cần một người đủ sẹo hoặc đủ trải đời như họ, để có thể đồng điệu trong từng cảm xúc, có mặn, có ngọt, có đắng; hoặc căn bản là nên có kiến thức về tâm lý để hiểu họ cần gì - chứ không chỉ đơn thuần là một cốc nước lọc, trong veo, không vị, thỏa mãn cơn khát nhưng chẳng thể lâu dài. Sự khác nhau giữa "lắng nghe" và "chữa lành" nỗi đau - thực sự khác nhau rất nhiều. Uhm chắc là vậy !

Có 2 người ở thời ĐH - luôn khiến tôi bận tâm đến tận bây giờ. Họ nhiều sẹo, nhưng có lẽ bây giờ đang sống tốt, vì bên họ đều có người thương cả rồi. Anh chàng nhà văn nói đúng "Qua tình yêu, con người ta học được nhiều điều về cuộc sống". Còn tôi, muốn bổ sung thêm rằng "Qua tình bạn, con người ta cũng học được nhiều điều lắm". Đúng đấy ! Ngẫm đi, chẳng đùa....Mỗi người trong cuộc đời này, đều sẽ dạy ta một bài học nào đó. Mỗi người trong cuộc đời này, đều là thầy của ta theo cách nào đó. Câu này bạn nào đã đọc trong cuốn "Tâm thành và lộc đời" của chú Thành Lộc sẽ càng thấm hơn :)

Thôi thì...
Tôi - một cốc nước lọc, sẽ lặng lẽ quan sát họ từ xa, mong một ngày nỗi đau mau lành, mong mỗi ngày đối với họ, đều là "sống an yên"