My photos

My photos

Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2019

1001 chiêu thả thính của Thị Bình ở Tiếng Sét Trong Mưa: Chị đâu có ngây ngô mà vớ được cậu Ba cực phẩm?

Thị Bình (Nhật Kim Anh) những ngày gần đây đang trở thành niềm mơ ước của hội chị em vì có được cậu Ba Khải Duy cực phẩm (Cao Minh Đạt). Khải Duy vì để bảo vệ cô mà gây chiến với cả mẹ lẫn chị dâu. Cậu Ba còn vượt đường xa xuyên đêm về để giải cứu Bình và không tiếc thân mình, lao xuống giếng cứu người thương. Sau khi cưới về, cậu Ba lại yêu thương chiều chuộng hết mực, phấn son lụa là chẳng thiếu thứ gì khiến dâu cả cũng phải ghen tỵ. Nhưng có được trái tim cậu Ba, Bình cũng phải là một "thánh thả thính" rất điệu nghệ trước đã nhé!

Nắm rõ tâm tư của crush mà hành động

Thị Bình khiến cậu Ba mê đến như thế vì nàng đã nắm rõ tâm tư của cậu Ba sau mỗi lần hát ru cậu Ba ngủ. Cô là người biết lắng nghe khi cậu Ba tâm sự về người cha quá cố mà anh hết lòng yêu thương. Vì biết cậu Ba luôn nhớ đến loài hoa lài mà cha mình từng trồng nên đầu tư trồng cho cậu một rừng hoa lài mà xài.

GIF
.
Cô hầu được ưu ái ru cậu chủ ngủ mỗi đêm

Bị cậu Ba đánh chỉ vì sơ suất làm con gà đá bị thương, nhưng Thị Bình biết cậu Ba thích con gà đó nên ngày bị đánh và bỏ đói thì đêm vẫn chăm sóc con gà. Chính vì điều này mà cậu Ba bên ngoài thì mắng chửi nhưng luôn âm thầm tìm cách bảo vệ Bình. Vì sợ Bình bị Hiểm (Lê Bê La) ăn hiếp mà đặc quyền cho Bình làm người hầu riêng, chỉ có mình mới có quyền sai bảo Bình.

GIF
.
Trồng lài để đáp lại sự yêu thương của cậu chủ

"Thả thính" nhẹ nhàng và đầy liêm sỉ nhé chị em!

Có một điểm quan trọng mà Thị Bình Tiếng Sét Trong Mưa hơn hẳn chị em là không vì "vã" quá mà mất hết liêm sĩ trước "crush". Theo hầu cậu Hai Khải Văn (Hưng Thịnh) cả tháng, nhớ cậu Ba ngày đêm nhưng khi cậu Ba xuất hiện trước mặt vẫn giữ được độ điềm tĩnh cần có. Bình rạng rỡ hẳn khi nhìn thấy cậu Ba xuất hiện và vô tình để lộ thái độ vui mừng quá mức, rất nhẹ nhàng và đầy liêm sỉ. Thích đó nhưng vẫn chỉ tỏ ra quan tâm như bình thường thôi, không màu mè và lố lăng để bị bắt bài. Điệu nghệ như chị Bình thế này làm sao mà "crush" không luỵ được.

GIF
.
Thị Bình vui mừng rạng rỡ khi gặp crush sau bao ngày nhớ mong

GIF
.
Nhưng vẫn rất liêm sỉ nhé chị em!

Tiếng Sét Trong Mưa: Danh hiệu 'Thánh thả thính quốc dân' chắc phải trao ngay cho Bình

Và quan trọng là phải thật lòng quan tâm

Nhưng tất cả những điều trên sẽ chẳng là gì nếu Thị Bình không thực tâm quan tâm và muốn chăm sóc cậu Ba. Cũng là người ở, nhưng Hiểm luôn bị cậu Ba đánh đập vì khôn vặt và qua loa với mình còn Thị Bình thì lại được cậu cưới làm vợ. Điều này xuất phát từ sự lương thiện, thật thà của Thị Bình. Dù biết cậu Ba từng ra tay rất nhẫn tâm với người làm nhưng cô vẫn muốn quan tâm, chăm sóc cậu Ba như "vợ chồng" để đáp lại những lần cậu Ba ra mặt bảo vệ mình.

GIF
.
Cô hầu thật tâm muốn quan tâm, chăm sóc cậu chủ

GIF
.
Đến mức, cô phá tổ ong để lấy mật cho cậu chủ

Hành động của Thị Bình khiến cậu Ba không thể nào không thích cô là đêm trước khi đi theo hầu cậu mợ Hai. Cô chuẩn bị tươm tất mọi quần áo, vật dụng để cậu Ba dùng mà không có mình. Sau đó còn dại khờ phá tổ ong lấy mật để cậu Ba uống cho dễ ngủ mỗi đêm. Nhìn những vết bị ong đốt trên tay Thị Bình, cậu Ba đã nhớ thương khôn nguôi rồi.

GIF
.
Cậu Ba xúc động vì sự quan tâm chân thành của Thị Bình

Tiếng Sét Trong Mưa: Bình bị ong chích vì muốn lấy mật cho Duy khiến anh cảm động

Tiếng Sét Trong Mưa hiện tại đang lên sóng THVL1 vào lúc 20h thứ hai đến thứ bảy hằng tuần bắt đầu từ ngày 2.9.

http://kenh14.vn/1001-chieu-tha-thinh-cua-thi-binh-o-tieng-set-trong-mua-chi-dau-co-ngay-ngo-ma-vo-duoc-cau-ba-cuc-pham-20190918110254265.chn

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2019

Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau

Tóc Tiên là người khá kín tiếng với chuyện riêng tư, hầu như trước truyền thông, cô luôn né tránh những câu hỏi về gia đình, tình cảm. Trong lần hiếm hoi tâm sự ở 1 tiếng kể hết , Tóc Tiên gây bất ngờ khi hé lộ góc khuất phía sau ánh hào quang sân khấu. Để đứng được ở vị trí hiện tại, Tóc Tiên đã đi qua không ít chông gai. Cô gái trẻ có sự ngưỡng mộ, yêu thương của hàng ngàn khán giả nhưng mỗi lần đứng trước mẹ mình, Tóc Tiên chỉ là một người thất bại.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 1.
Nếu được làm lại, tôi vẫn cứ sống thế thôi. Sau khi cùng mẹ và em trai sang Mỹ, tôi đã có 6 năm rất khó khăn. Nếu như ai đã từng sống ở nước ngoài thì sẽ hiểu nó khủng khiếp thế nào. Ngoài cú sốc về văn hóa, tôi còn gặp khó khăn trong giao tiếp. Dù trước khi sang Mỹ, tôi khá tự tin với tiếng Anh của mình. Nhưng thực tế là đến lúc đi học, mất khoảng 6 tháng đầu tôi chẳng hiểu giáo sư nói gì cả. Việc bắt đầu lại gian nan vô cùng, thời điểm này gia đình tôi lại gặp khó khăn về kinh tế, chúng tôi sống trong nhà ông bà nội, tôi hay móc những đồng tiền xu trong con heo đất của ông bà để làm phí gửi xe.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 2.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 3.
Hồi ấy gửi xe có 2 USD/lần, nhưng nếu mua vé gửi xe cả tháng thì lên đến mấy trăm USD. Nếu tính đường dài, đương nhiên mua vé tháng thì lợi hơn, nhưng hồi ấy làm gì có nhiều tiền thế. Tôi còn nhớ mình dành dụm mãi mới đủ tiền mua 1 chiếc xe cũ để tự lái đi học. Chạy được thời gian, tôi gặp tai nạn dẫn đến cánh cửa bị hỏng, móp vào phía trong. Lúc ấy, tôi bị người ta tông vào, nhưng nếu xét về lỗi thì đó là do tôi. Sinh viên chắt mót, dành dụm đã khó khăn, xe lại còn hư thì lấy tiền đâu ra để sửa, thế là tôi để xe hỏng mà chạy luôn. Tôi không dám xin tiền mẹ để sửa.
Mỗi ngày, tôi chịu khó leo vào xe từ cửa sau, do cửa trước hỏng rồi không mở được. Ai nhìn thấy cảnh đó cũng cười, không hiểu sao tôi chịu được. Nhưng đó là quá khứ, nhìn lại khoảng thời gian này tôi cảm thấy biết ơn. Nếu không đi qua khó khăn, làm sao có được bây giờ!
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 4.
Tôi không phủ nhận chuyện đi hát kiếm tiền để đỡ đần kinh tế cho gia đình. Nhưng nếu bảo tôi vì tiền đến mức lao vào ca hát thì không đúng. Nghề chọn người. 22 năm sống trong vòng tay bảo bọc của mẹ, tôi như con chim sợ cành non, không dám làm gì quá giới hạn. Mẹ tôi đặt tên con gái là Nguyễn Khoa Tóc Tiên vì muốn con có mái tóc dài và trở thành người thật hiền dịu, nết na. Mẹ giáo dục tôi một cách kỹ lưỡng, bà sẽ không thích tôi làm cái gì đó trật đường ray. Làm bác sĩ thì người ta gọi là "bác", còn nếu theo con đường ca hát, dù thành công hay nổi tiếng thế nào, người ta cũng chỉ gọi mình là "con" hay "thằng" mà thôi. Mẹ tôi không muốn con gái mình bị gọi là "con".
Mẹ tôi là người đưa tôi vào giới nghệ thuật, nhưng khi con gái trưởng thành, bà muốn con ăn học thành tài, có công ăn việc làm ổn định, không phải vất vả chạy show hay đứng trên sân khấu hát trước bao người. Đó là tâm lý bảo vệ con của bất cứ ông bố bà mẹ nào, bởi vì cái nghề này của mình nó có quá nhiều cạm bẫy. Nếu không cẩn thận, có thể sa chân bất cứ lúc nào. Nhưng nếu cứ áp đặt con theo đường hướng mình đã chọn, chưa chắc con đã thích. Khi lớn lên, tôi thấy tư tưởng áp đặt đó không đúng.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 5.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 6.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 7.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 8.
Rồi tôi và mẹ cãi nhau, có những ngày cãi nhau nhiều đến mức tôi trốn trong tủ khóc. Tôi cứ khóc thế thôi, buồn tủi và bế tắc cùng cực. Tôi không biết mình sẽ ra sao, tôi chẳng biết cuộc sống sau này sẽ thế nào. Không ít lần quá áp lực, đang lái xe trên đường mà tôi dừng lại, bước xuống vệ đường để ôm mặt khóc. Những cảm xúc đó nó ám ảnh tôi mãi. Cho đến ngày kia, khi anh Mai Tiến Dũng chứng kiến 1 trận cãi vã của tôi với mẹ, anh bảo hãy dọn đồ đi khỏi nhà đi, rồi đến sống cùng anh. Lúc này, tôi nghe theo anh ấy.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 9.
Nhưng chuyện ca hát chỉ là nguyên nhân phụ khiến mẹ giận tôi thôi, nguyên nhân chính có lẽ là chuyện yêu đương. Mẹ muốn can thiệp và quyết định người tôi yêu. Bất cứ người đàn ông nào mẹ không chọn thì đó đều là không tốt. Mẹ tôi không chấp nhận bất cứ ai đến bên tôi nếu bà không thích. Hồi đôi mươi, mình sống theo lý lẽ con tim, càng cấm cản thì càng lao theo. Tôi cãi lời mẹ bất chấp, tôi muốn sống với tình yêu của mình. Điều này càng làm mâu thuẫn giữa tôi với mẹ lớn hơn.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 10.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 11.
Một trong những lý do từ trước đến nay tôi không công khai chuyện yêu đương là vì mâu thuẫn với mẹ. Mẹ không thích bất cứ người đàn ông nào ở bên tôi, nếu tôi nói quá nhiều, chắc chắn mâu thuẫn ấy sẽ càng tăng. Tôi chọn cách sống bình lặng để mâu thuẫn này không gay gắt nữa. Trước đây, 80 - 90% lý do tôi im lặng, không nói chuyện riêng tư là vì điều này.
Tâm lý chung của các phụ huynh có con làm nghệ sĩ đều không muốn con mình quen với người làm cùng ngành nghệ thuật. Ví dụ như làm ca sĩ, ít nhất còn hiện hữu trên sân khấu, ít nhất còn đứng trước bao nhiêu người để trình diễn. Còn nhạc sĩ đâu có như thế, mẹ tôi không thấy điều này và không thích tôi quen anh. Công việc của người đứng đằng sau bị đánh giá thấp, nhưng thời buổi này, những ai đang làm công việc nghệ thuật thì sẽ hiểu người đứng đằng sau mới quan trọng.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 12.
Nhưng đó là lý lẽ của phụ huynh, mình không thể cãi lại được.
Có nhiều người hỏi tại sao không quen doanh nhân thành đạt, giàu có mà lại là anh Hoàng. Anh cũng có tiền, có địa vị mà! Nhiều người bạn doanh nhân mà tôi biết, họ có suy nghĩ và tư duy thẩm mỹ khác xa giới nghệ sĩ, vậy nên nói chuyện đôi khi cũng khó. Với tính cách của tôi, khi đã không nói chuyện được thì thôi, cứ lướt qua nhau.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 13.
Trong giới mọi người đồn nhiều thông tin rằng chúng tôi hay cãi nhau, thậm chí anh phải chịu đựng Tóc Tiên, nhưng bạn thử nghĩ xem, có cặp đôi nào yêu nhau mà không giận hờn hay cãi vã, đó là tâm lý chung mà, đâu có gì lạ đâu!
Mọi người thử tìm xem có cặp đôi nào không cãi nhau không? Tình yêu chỉ bằng phẳng khi 2 người đã đi qua rất nhiều tranh cãi, cặp đôi bình thường còn thế huống chi là cặp đôi nghệ sĩ. Với bản tính của mình, tôi không phải là người nhường nhịn trong mỗi trận cãi nhau. Mình là phụ nữ mà, mình có đặc quyền để được anh nhường nhịn và chiều chuộng, yêu thương. Mình phải sử dụng đặc quyền đó chứ, tuy nhiên tôi cũng thừa nhận là đôi khi mình sử dụng hơi quá đà.
Tôi cũng khóc, nhõng nhẽo như những người phụ nữ bình thường khác thôi, nhưng khi nhõng nhẽo thì phải xem lại người đàn ông của mình là người như thế nào. Không thể sử dụng cái chiêu này nhiều với anh ấy được. Mình phải để anh ấy có khoảng riêng, anh cứ làm việc của anh, tôi làm việc của tôi, ban ngày đi đâu cũng được, xong chiều tối có thể ngồi ăn cơm chung với nhau. Tôi thích nấu ăn, nhìn gợi cảm, thời trang, hiện đại thế thôi chứ cuộc sống của tôi khá truyền thống. Đi làm về, tôi sẽ dành thời gian ở nhà nấu ăn.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 14.
Môi trường nghệ thuật có quá nhiều thứ cạm bẫy, cám dỗ rồi, nhưng tôi với anh có điểm chung là đều được sinh ra, lớn lên ở những gia đình có nền tảng giáo dục tốt. Chính điều này khiến chúng tôi cảm thấy hợp nhau, chứ không phải lý do hợp là vì đang cùng hoạt động nghệ thuật. Đương nhiên, tôi chỉ biết phần nào về công việc của anh, còn những thứ sâu xa hơn tôi chẳng thể nào biết hết. Vì tôi là ca sĩ, còn anh là producer mà. Nếu tôi có buồn thì cũng là đi thu âm dở, cảm thấy chán, riêng anh, bao nhiêu áp lực từ ca sĩ, khách hàng dồn dập kéo tới, cũng không phải dễ dàng mà hiểu hết.
Chúng tôi quen nhau từ sau The Remix. Tôi về Việt Nam được khoảng 4 năm, lúc thi The Remix thì chỉ là anh em, đồng nghiệp, nhưng sau đó thì mới bắt đầu tìm hiểu, hẹn hò. Anh Hoàng thích tôi vì tôi là chính tôi, tôi không bắt chước ai hay phải làm điều gì không thuộc về mình. Còn đẹp ư? Đương nhiên cũng có phần nào, nhưng đấy không phải tất cả, con người mới quan trọng nhất.
Anh Hoàng ít khi lên tiếng về chuyện ăn mặc của tôi. Nhiều khi thấy mặc hở hang thì anh cũng có chọc ghẹo kiểu: Đi ra đường mà ăn mặc thế này à. Nhưng đấy chỉ là nói vui thôi, chứ anh chẳng bao giờ ép tôi phải làm cái gì mà tôi không thích. Tôi cũng không phải kiểu con gái lao vào nhõng nhẽo: "Anh ơi em thế này thế kia" rồi tỏ vẻ điệu đà. Quan trọng là bạn phải biết người đàn ông của mình như thế nào, không thể áp dụng tất cả mọi chiêu nhõng nhẽo với anh được!
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 15.
Tôi đã về gặp gia đình anh Hoàng rồi nhưng về phía gia đình tôi, có nhiều khó khăn. Từng có 1 khoảng thời gian, chúng tôi gặp vấn đề vì mẹ tôi cấm cản. Mẹ không chấp nhận mọi mối quan hệ yêu đương của tôi nếu như đó không phải là người bà chọn, kể cả mối quan hệ bây giờ với anh. Anh tự ái. Đàn ông mà, khi người ta yêu một ai đó nhưng gia đình họ không chấp nhận, cũng sẽ có cảm giác tự ái như vậy. Đàn ông có tự ái và áp lực riêng của họ!
Sự việc này từng gây ra căng thẳng, khiến mối quan hệ có khoảng lặng. Nhưng sau khi chúng tôi cho nhau khoảng không gian riêng để suy nghĩ mọi thứ, câu chuyện với gia đình tôi trở nên dễ thở hơn.
Không chỉ riêng người hiện tại, những người tôi yêu trước đó cũng bị phản đối như thế. Đừng nói chi anh có cảm giác chạnh lòng, kể cả phụ nữ như mình, khi quen ai đó mà bị bố mẹ người ta phản đối, mình cũng tủi thân mà!
Tôi chưa bao giờ đưa anh về ra mắt gia đình chính thức, chỉ có ba là vẫn thoải mái, vui vẻ với anh. 2 người gặp nhau rồi. Nhưng nếu hỏi ba cảm nhận thế nào về anh thì không thể nói được, đó là câu chuyện giữa 2 người đàn ông!
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 16.
Hoàng Touliver tự ái, xa Tóc Tiên 1 thời gian vì mẹ không chấp nhận, cấm cản 2 người đến với nhau - Ảnh 17.
Nhiều người cứ luôn bảo rằng Tóc Tiên sướng lắm do có ekip nhạc sĩ, nhưng hoàn toàn không phải thế. Mỗi lần làm sản phẩm cho tôi, anh xử lý rất lâu, kiểu như biết là người quen nên cứ như vậy hay sao đó. Tôi toàn phải năn nỉ: "Anh ơi làm cho em đi. Hãy làm cho em nhanh đi". Nhưng quả là kiểu bụt chùa nhà không thiêng. Nhiều khi nghĩ, như thế cũng hay, vậy thì tôi sẽ có cơ hội để tìm kiếm và làm việc với nhiều ekip khác.
Đừng ai nghĩ rằng yêu nhạc sĩ là sướng nữa. Cũng phải tự làm mọi thứ đấy!

Ngô Kiến Huy: 'Tôi chưa vội tìm bạn gái mới'

Huy nói, cuộc sống của anh bây giờ là "sáng ăn cơm mẹ nấu, tập thể dục cùng ba, đi làm cùng chị và tối chơi game cùng anh trai".
Ngô Kiến Huy mới ra mắt MV Truyền thái y, đánh dấu sự trở lại với âm nhạc sau một năm vắng bóng. Hai tuần ra mắt, Truyền thái y đạt 22 triệu lượt xem và trụ vững ở vị trí thứ hai trending YouTube Việt Nam. Trong buổi giới thiệu Truyền thái y ở Hà Nội mới đây, "chàng Bắp" chia sẻ về bản hit mới cũng như cuộc sống bận rộn hiện tại, sau 15 năm vào showbiz.


Ngô Kiến Huy.
'Tôi không giàu'

- Vì sao anh chọn thời điểm này để ra mắt 'Truyền thái y'?

- Lúc này tôi hội đủ điều kiện thuận lợi để ra mắt sản phẩm mới. Bài hát đến với tôi như một cơ duyên. Nghe Truyền thái y, tôi cảm thấy đây chính là ca khúc mà mình chờ đợi suốt thời gian qua. Nó đúng với con người tôi và đúng thời điểm tôi cần phá cách một chút.

Trước đó, mọi người nghĩ tôi chỉ phù hợp với những bản ballad buồn. Nhưng Truyền thái y giúp tôi lột xác rõ rệt. Bài hát thuộc thể loại EDM nhưng được pha trộn với nhạc cụ dân tộc. Đây là sáng tác của Nam Nam, được hòa âm phối khí bởi DJ Masew. Tôi nghĩ đây là thử thách và cũng là cơ hội để mình nắm bắt.

Tôi và đạo diễn Đinh Hà Uyên Thư có duyên ngồi cùng nhau trước đó. Cả hai tâm huyết làm một MV "cộp mác" Ngô Kiến Huy, tạo nên màu sắc riêng trong dòng chảy các MV của V-pop hiện nay. Dự án được chuẩn bị từ cuối 2018, mất ba tháng để lựa chọn ca khúc, ba tháng để hòa âm phối khí, ba tháng quay MV và một tháng hậu kỳ mới có thể ra mắt.

Khó khăn lớn nhất với tôi có lẽ là việc phải bắt kịp với xu hướng âm nhạc hiện đại. Tôi may mắn được làm việc cùng nhiều bạn trẻ, tài năng. Điều đó khiến tôi nghĩ mình cần thay đổi, không nên mãi đi theo lối mòn. Và may mắn hơn nữa là việc Truyền thái y đã và đang được khán giả đón nhận.


MV Truyền thái y.
- Nhiều người nói anh quá giàu vì dám chi tiền túi làm MV mà không kêu gọi bất kỳ nhãn hàng nào tài trợ. Anh nghĩ sao?

- Nhiều người nói tôi đầu tư 6 tỷ đồng cho MV lần này nhưng không phải. Tiền làm MV tôi tích cóp được từ nhiều năm đi diễn, làm MC chứ tôi chẳng giàu có gì. Trong MV, tôi không mời nhà tài trợ, một phần vì muốn làm thật chỉn chu sau thời gian dài vắng bóng, mặt khác là để thỏa sức sáng tạo mà không chịu sự tác động từ ai. Tôi không chịu áp lực từ việc tạo hit, chỉ cần làm những gì mình thích, đam mê là được.

Tôi khá chật vật khi làm MV này. Tuy nhiên, biết Truyền thái y vươn đến Top 1 trending YouTube Việt Nam tới ba lần chỉ trong hai tuần ra mắt, tôi rất tự hào. Đó là thành tích mà ca sĩ nào cũng mong muốn. Khi vào top, tôi có theo dõi các MV trong top 10 nhưng không phải để cạnh tranh hay dùng chiêu trò gì mà để nghe xem hiện tại, khán giả thích gì, dòng nhạc mình theo đuổi đúng hay không. Tôi thấy vui và tự tin hơn khi có thêm một bản hit mới kể từ sau Giả vờ yêu cách đây hơn 10 năm.

Theo tôi hiểu, một bài hát được nghe đi nghe lại nhiều lần, trở nên phổ biến thì sẽ nằm trong top thịnh hành của YouTube. Nhưng đó chưa phải tất cả. Quan trọng nhất là việc khán giả có thực sự đón nhận sản phẩm của mình hay không. Bài hát của tôi nằm trong top trending, nhưng việc mang ca khúc đến với khán giả là câu chuyện hoàn toàn khác. Chẳng hạn, khi tôi diễn Truyền thái y trên sân khấu, khán giả hào hứng đón nhận. Đó mới là thành công thực sự.

- Hoạt động ở cả lĩnh vực MC, ca hát và diễn xuất, anh muốn được khán giả công nhận mình ở vai trò nào hơn?

- Có lẽ là ca sĩ. Đó là ước mơ từ nhỏ của tôi. Hiện tại tôi hơi tham một chút, muốn khán giả công nhận mình là nghệ sĩ đa năng, lĩnh vực nào cũng có sự đóng góp.

Vừa qua, tôi may mắn có mặt trong Top 5 đề cử MC ấn tượng tại VTV Awards 2019. Nhiều người hỏi tôi có buồn không khi anh Thành Trung thắng giải nhưng thú thật, vào top 5 tôi đã thấy vinh dự lắm rồi. Trước giờ, tôi không đặt nặng vấn đề mình làm để lấy giải gì. Quan trọng là mình làm tốt công việc của mình và được khán giả đón nhận.

Với nghề MC, tôi vốn không được đào tạo bài bản mà chỉ được các anh chỉ dạy và làm theo. Khi tôi dẫn mà được mọi người biết, yêu thích chương trình thì đó là điều tôi mong muốn nhất. Anh Thành Trung rất thông minh, tài năng. Anh đối nội, đối ngoại tốt. Anh có thể dẫn gameshow, thời sự, giải trí và cả thể thao. Anh xứng đáng chiến thắng VTV Awards 2019.

Là bạn bè với Khổng Tú Quỳnh sau chia tay


Ngô Kiến Huy chia tay Khổng Tú Quỳnh sau 8 năm gắn bó.
- Thành công trong công việc nhưng có vẻ đường tình duyên của anh khá lận đận?

- Mỗi người mỗi số. Cứ làm và sống hết mình thôi. Tôi cũng không quá bận tâm chuyện tình cảm. Tôi hài lòng với cuộc sống có bố mẹ, anh chị, bạn bè bên cạnh.

Sau khi chia tay với Khổng Tú Quỳnh, tôi đã cân bằng được cuộc sống. Trước đây, tôi nghĩ rằng, chỉ được ở bên cạnh người mình yêu là hạnh phúc, đủ đầy. Nhưng hiện tại, tôi đơn giản lắm. Mọi thứ đến với mình là vì duyên. Tôi không sốt ruột phải có bạn gái hay đi tìm bạn gái. Có duyên sẽ tự tìm được nhau.

- Mối quan hệ giữa anh và Khổng Tú Quỳnh hiện tại thế nào?

- Chúng tôi là bạn bè và ủng hộ nhau trong công việc khi có thể. Cuộc sống của tôi hiện tại cũng đơn giản. Sáng tôi ăn cơm do mẹ nấu, tập thể dục cùng ba, đi làm cùng chị và tối về chơi game cùng anh trai. Thấy bạn bè, người thân cười nói suốt ngày, tôi cũng quên luôn những nỗi buồn.

Nhiều người hỏi tôi đã 31 tuổi, ba mẹ có lo lắng chuyện con trai vẫn độc thân. Nhưng ba mẹ tôi là người tân tiến, không can thiệp quá nhiều vào chuyện tình cảm của con. Tôi không áp lực chuyện phải lấy vợ. Áp lực lớn nhất với tôi ở hiện tại, chỉ là làm sao cho hài hòa giữa công việc ca hát, MC  đóng phim và nhiều việc khác liên quan tới nghệ thuật.

- Tin đồn vớ vẩn nhất anh từng nghe về mình?

- Có người nói tôi mới phẫu thuật thẩm mỹ nhưng sự thật không phải vậy. Tôi đợt này trông hơi khác vì bị tụt từ 72 kg xuống còn 65 kg. Tôi là người rất sợ dao kéo. Ngay cả cảnh quay dùng kim chích vào mông trong MV Truyền thái y, tôi đã khóc vì phải thực hiện. Trước đây tôi mập do chỉ ngồi một chỗ chơi game rồi ăn. Sau này, tôi tập kick boxing nên giảm cân nhanh chóng. Nếu tôi có thẩm mỹ thì điều đầu tiên tôi làm là kéo dài chân. Tôi muốn cao 1,8 m chứ không sửa mũi như nhiều người đồn.

Có người đồn tôi "cặp kè" BB Trần. Nếu bố mẹ tôi có nghe thấy thì cũng rất khoái chứ không ác cảm. Bố mẹ tôi rất thích BB. Bố mẹ còn dặn bao giờ tôi dẫn BB Trần về nhà nấu ăn. Nhưng hiện tại, BB đã có người riêng của mình rồi. Với tôi, BB Trần là người bạn tốt. Khi đóng MV của tôi, BB Trần đã không lấy cát-xê.


Ngô Kiến Huy bị đồn "cặp kè" BB Trần.
- 15 năm trong showbiz, chưa một lần thấy Ngô Kiến Huy khoe nhà hay xe. Lý do vì sao?

- Tôi không bao giờ khoe nhà vì đó là chuyện cá nhân. Tôi thấy không nên khoe khoang như vậy. Mọi người sẽ nghĩ nghệ sĩ giàu có lắm.

Hiện tại, tôi đã có nhà. Ít hay nhiều, tôi cũng muốn cho ba mẹ chỗ ở trước. Tôi đang sống chung với ba mẹ. Ba mẹ cũng nói 'đừng đi đâu hết, cứ ở đây đi'. Bởi vậy, tôi cũng muốn quây quần cùng ba mẹ. Bận đến mấy, tôi cũng dành thời gian về ăn bữa cơm nhà. Bây giờ, tôi chỉ có tiền mua bài hát chứ nhà cửa thì phải cố gắng làm lụng để trong tương lai có tiền mua thêm nhiều nhà và xe.

Ngô Kiến Huy tên thật Lê Thành Dương, sinh năm 1988 tại TP HCM. Anh gia nhập showbiz từ năm 2004. Anh có một số bài hát, được khán giả yêu là Sao băng, Giả vờ yêu... Anh từng tham gia rất nhiều phim như: Thần tượng (2013), Chàng trai năm ấy (2014), Siêu nhân X (2015), Em là bà nội của anh (2016), 49 ngày phần 1,2 (2017), Cô gái đến từ hôm qua (2017), Yêu đi đừng sợ (2017)...

 

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019

Có những điều trải qua rồi bạn mới thấm

Con người đôi khi thật lạ, có những chuyện khuyên bảo mãi chẳng được, khi trải qua rồi mới thốt ra hai từ: Lẽ ra...

1. Không ai giúp được bạn trừ chính bạn
Nhiều người có cái tôi quá lớn, nghĩ mình là trung tâm của mọi việc. Bạn nghĩ khi bản thân gặp chuyện bạn bè sẽ luôn giúp đỡ bởi bạn cũng từng giúp đỡ họ như thế. Nhưng bạn giúp họ vô điều kiện không có nghĩa họ cũng vậy. Sẽ chẳng ai quan tâm bạn là ai, bạn gặp khó khăn gì trừ phi bạn còn có giá trị với họ. Trong cuộc sống, người tự tin, tự chủ mới là người có bản lĩnh. Việc trông chờ vào ai đó chỉ khiến bạn chịu nhiều tổn thương. 
2. Tình cảm phải xây dựng từ tình cảm
Để xây dựng được một mối quan hệ lâu dài, bền chặt, cần sự đồng lòng và chân thành từ hai phía. Tất cả dối trá, lừa gạt sẽ chẳng đi đến đâu bởi tình cảm bạn bè hay tình yêu đều phải được vun vén mỗi ngày. Chẳng ai dại khờ đến mức không biết mình đang bị lợi dụng, chỉ có điều họ có muốn nói ra hay không.
Có những điều trải qua rồi bạn mới thấm
3. Đừng bao giờ tin vào những lời hứa hẹn
Anh ta từng nói sẽ yêu bạn trọn đời, rằng có chuyện gì xảy ra anh ta vẫn mãi ở bên, nhưng điều đó chẳng bao giờ đúng. Biết bao cô gái từng ngây dại tin những lời hứa hẹn của người yêu, rồi sau cùng nhận lại là những sự đau khổ, muộn phiền. 
Lời hứa nói ra thì dễ nhưng thực hiện thì khó. Nếu ai đó định hứa hẹn với bạn, hãy hỏi lại anh ta: Nếu hứa sẽ phải thực hiện, còn không đừng hứa.
4. Không ai đáng tin hơn gia đình
Bạn từng nghĩ: bạn bè là quan trọng nhất, người yêu là người có thể dành trọn tin yêu suốt đời? Nhưng khi bạn gặp chuyện, sẽ chẳng ai ở bên bạn, trừ những người thân yêu trong gia đình. Hãy nhớ lại, lúc bạn khó khăn, tuyệt vọng, lúc bạn vấp ngã... vẫn chỉ có bố mẹ. Dù bố mẹ có mắng, trách móc cũng chỉ vì họ quá yêu bạn mà thôi. 
5. Đừng bao giờ coi thường người khác
Ai cũng giống ai, đều được sinh ra, lớn lên và đi làm, dù công việc của họ có xuất phát điểm thấp hơn, nhưng đừng vì thế mà tỏ ra khinh thường người khác. Bạn không biết tương lai sẽ ra sao, vì vậy, đừng coi thường, đừng nghĩ người ta thấp kém hơn mình, bởi đó là một sai lầm. 
6. Không ai đi lại vết xe đổ của mình
Trong tình yêu lẫn cuộc sống, nếu ai đó làm bạn tổn thương, công việc khiến bạn rơi vào hoàn cảnh khó khăn, hãy đứng dậy và bước tiếp. Đừng nhìn về quá khứ, đừng lặp lại những sai lầm. Con người ai cũng có quyền mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là không ai mắc lỗi giống nhau nhiều lần. 
7. Trốn tránh không phải là cách giải quyết
Thay vì trốn tránh và không muốn đối diện với sự thật, việc bạn cần làm là đứng lên, đối mặt và dũng cảm bước tiếp. Trốn tránh chỉ khiến đối phương cảm thấy bạn hèn nhát, yếu đuối và họ có cơ hội để phản công. Do đó, bạn phải thật mạnh mẽ, phải biết đối diện với thất bại và tìm mọi cách để thành công. 
8. Chẳng ai cho không ai điều gì
Trong cuộc sống này, mọi thứ đều phải trao đổi. Bạn lấy của họ thứ này, họ sẽ lấy của bạn thứ khác bởi đó là sự công bằng. Bạn nghĩ ai đó dám vì mình mà hy sinh, vì mình mà làm mọi thứ, nhưng thực tế ở bạn đang có thứ họ cần. 
Trong cuộc sống này, chỉ có bố mẹ là người yêu thương bạn vô điều kiện, sẵn sàng vì bạn mà làm mọi thứ mà không tính toán gì. Vì vậy, nếu được hãy luôn dành cho gia đình những tình cảm yêu thương nhất thay vì những lời than phiền khiến bố mẹ tổn thương.
Minh Phương

Hari Won - Trấn Thành cứ 10 phút hôn nhau/lần khiến Xuân Lan ngưỡng mộ

Trên truyền thông lẫn trang cá nhân, ca sĩ Hari Won thường bày tỏ tự hào về hôn nhân với diễn viên Trấn Thành. Cựu người mẫu Xuân Lan từng nói chị ngưỡng mộ tình yêu của đàn em. "Tôi chưa thấy cặp nào yêu nhau dễ thương như thế. Chúng tôi thỉnh thoảng đi cà phê. Hai vợ chồng cứ 10 phút lại hôn nhau một lần. Tôi hay mắng vui là hai đứa không coi sự tồn tại của chị ra gì", Xuân Lan cho biết.

Trong một chương trình truyền hình phát sóng hồi tháng 8, Hari Won nói sau khi cưới nhau, vợ chồng cô sống đơn giản, vui vẻ. Ca sĩ ở cùng bố mẹ chồng nhưng chưa từng áp lực chuyện làm dâu. Bố chồng cô giỏi nấu ăn, phụ trách bếp núc cho cả nhà hàng ngày. Mỗi khi rảnh rỗi, cả hai mời bố mẹ đi ăn nhà hàng. Hari nói cô thích sống trong một gia đình có đông thành viên, tận hưởng sự ấm áp của tình thân. Cả hai cùng chăm sóc bốn chú chó mèo và xem chúng như con cái. Hari Won thường là người quay các video khi chồng chơi và chăm bẵm thú cưng. 

Hari Won - Trấn Thành cứ 10 phút hôn nhau/lần khiến Xuân Lan ngưỡng mộ - ảnh 1Ca sĩ, diễn viên Hari Won. 
Diễn viên gốc Hàn nhận xét chồng là người tử tế, phóng khoáng. Khi còn hẹn hò, ngày đầu tiên, Trấn Thành đã tặng cô túi hiệu. Khi về nhà và mở món quà ra, Hari Won run khi biết giá trị món quà. Cưới nhau rồi, anh vẫn duy trì sở thích mua hàng hiệu tặng vợ. Ngược lại, Hari tạo niềm vui bất ngờ cho chồng, chẳng hạn tặng hoa cho anh vào ngày 8/3.

Lấy vợ xong, Trấn Thành giao cho vợ quản lý tiền bạc. Mỗi ngày, cô đưa anh hai triệu đồng để chi tiêu. Trấn Thành nói nhờ vợ, anh bỏ thói quen xài hoang phí. Dù ông xã kiếm được nhiều tiền, cô vẫn thích đi làm để chủ động kinh tế. Lịch làm việc bận rộn, khi nào sắp xếp được thời gian hay dịp kỷ niệm nào đó, họ lại dắt nhau đi du lịch, cùng khám phá ẩm thực khắp các ngõ ngách Sài thành. Cả hai có chung sở thích ăn uống, cùng tăng cân rồi cùng ăn kiêng để giảm cân. Mỗi khi Trấn Thành livestream và bị khán giả trêu vì quá béo, nữ diễn viên lại ôm anh an ủi và nói mình thích cái bụng mỡ của chồng. 

Hari Won nói thành công trong công việc của cô không thể thiếu công sức của chồng. Cô có thể kể cho anh nhiều chuyện trong công việc, lẫn cuộc sống. Trấn Thành luôn giúp vợ hoàn thành các sản phẩm âm nhạc. Chẳng hạn, ca khúc It’s you cô ra mắt giữa tháng 8 do Trấn Thành viết phần lời Việt. "Ông xã cũng là người đầu tiên góp ý cho tôi khi vào phòng thu. Trong công việc, Trấn Thành rất nghiêm túc. Mỗi lần tôi hát sai lời, anh ấy liền nhắc nhở, thậm chí phàn nàn", cô kể. 

Ngược lại, Hari là nguồn động viên tinh thần lớn cho bạn đời. Trấn Thành chia sẻ trong mắt anh, vợ là người có nguồn năng lượng tích cực, luôn khiến anh cảm thấy vui vẻ, yêu đời hơn. Vì vậy, anh luôn cảm thấy thiếu vắng nếu đi đâu, làm gì mà không có cô. Trấn Thành chỉ không đồng ý chuyện Hari ăn mặc luộm thuộm, không quan tâm đến ngoại hình.

Mỗi khi mua sắm cùng nhau, nam MC đều giành phần lựa đồ cho vợ. Hari Won chỉ cần đứng trong phòng thay đồ và chờ chồng đem vào cho thử. Cô tự nhận xét mình giống "búp bê sống" của chồng. Thời gian đầu, cô thấy hơi mệt mỏi với sự quan tâm và kiểm soát quá mức của Trấn Thành. Sau này, Hari Won thoải mái đón nhận vì thấy những điều này khiến chồng vui.

Để bên nhau, Hari Won - Trấn Thành từng trải qua nhiều sóng gió.

Đầu năm 2016, sau khi công khai tình yêu cùng Trấn Thành, Hari Won bị khán giả quay lưng. "Tôi không tưởng tượng được khán giả ghét mình đến thế. Tôi đã bị cắt và phải đền nhiều hợp đồng quảng cáo. Trấn Thành bảo tôi mất bao nhiêu, anh ấy sẽ bù lại. Tôi rất cảm kích, nhưng không muốn nhận tiền của anh ấy", cô nói. 

Khi nhận lời cầu hôn, cô vẫn chưa sẵn sàng lập gia đình. Đến lúc nam MC bày tỏ ý định tổ chức đám cưới, diễn viên hốt hoảng hỏi lại: "Tại sao phải gấp vậy, từ giờ đến đó chỉ có vài tháng mà hai đứa mình đều quá nhiều việc". Trấn Thành chia sẻ anh sẽ lo hết, cô không phải làm gì. Trước quyết tâm của chồng, cô gật đầu đồng ý.

Hari Won - Trấn Thành cứ 10 phút hôn nhau/lần khiến Xuân Lan ngưỡng mộ - ảnh 2Hari Won và Trấn Thành âu yếm nhau trong hậu trường một game show. 
Khi cuộc sống hôn nhân ổn định, vợ chồng cô đối diện áp lực khác. Trong những lần livestream cùng fan, Trấn Thành thường nhận được câu hỏi "khi nào có con?". Mẹ Trấn Thành bày tỏ bà mong con dâu có bầu sớm vì bà vẫn còn sức khỏe để chăm cháu. Còn Hari luôn mặc cảm vì khó mang thai bởi từng trải qua thời gian dài điều trị ung thư cổ tử cung. Nhưng Trấn Thành không đặt nặng áp lực lên vợ. Anh trấn an vợ bằng câu nói trên sóng truyền hình: "Không có con ruột thì mình nhận con nuôi". Hiện, cô giữ suy nghĩ tích cực hơn vì khi sức khỏe và tinh thần ổn định, cô mới có cơ hội làm mẹ.

Đến giờ, Hari Won cho biết chưa hoàn toàn thoát khỏi những chỉ trích từ dư luận, những người nói cô sống giả tạo, ngu ngốc, lợi dụng chồng về tiền bạc hoặc tên tuổi. Tuy nhiên, diễn viên không còn nghĩ đến chuyện tiêu cực hay rời bỏ showbiz nữa. "Tôi quan niệm mình tử tế, ông trời sẽ không phụ lòng người. Bây giờ tôi sống tích cực, hạn chế phụ thuộc vào cảm xúc mà người khác đem lại", cô nói.

Hari Won sinh năm 1985, là người Hàn Quốc gốc Việt. Hari Won được khán giả biết đến từ khi tham gia Cuộc đua kỳ thú 2013. cùng Tiến Đạt. Sau đó, Hari vào showbiz với vai trò ca sĩ, diễn viên. Cô gặp Trấn Thành năm 2007, khi cô là thí sinh một gameshow, còn Trấn Thành đảm nhận vai trò MC. Đến Ơn giời cậu đây rồi (năm 2014), màn kết hợp của cả hai giúp họ được khán giả yêu mến hơn. Họ công khai yêu đương vào tháng 2/2016, sau khi Hari Won chia tay Tiến Đạt vài tháng. 

https://www.tienphong.vn/giai-tri/hari-won-tran-thanh-cu-10-phut-hon-nhaulan-khien-xuan-lan-nguong-mo-1459322.tpo
Theo VnExpress


Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái "ngoan"

Ngân, 20 tuổi, nữ sinh viên chuyên ngành tiếng Ý, nhỏ nhẹ và lặng lẽ như một bông hoa ở chân tường rào trong thế giới đầy đổ vỡ và bất an của người lớn quanh cô. Đằng sau cái bề ngoài "ngoan" của cô là những chấn thương của một đứa trẻ cô đơn và thèm khát được dìu dắt mà lại phải quay ra dìu dắt người khác.

Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 1.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 2.
Cuối tuần trước tôi lên nhà ông bà nội ở phố cổ để đưa bà đi dạo. Đang ở trên Hàng Đào thì chúng tôi gặp bố giữa đường. Rồi bố và tôi lượn phố bằng xe máy, loanh quanh, không có đích gì cụ thể. Tôi ngồi đằng sau, ôm con chó nhỏ của bố trong lòng, lắng nghe bố. Tôi hợp nói chuyện với bố. Bố hay nói những chuyện linh tinh, vui vui, chuyện ăn uống, rồi sức khoẻ của con chó, chuyện thời sự, phim ảnh… Nhưng bố không bao giờ nhắc tới chuyện quá khứ. Mẹ thỉnh thoảng hỏi tôi dạo này bố sống thế nào, ăn uống có tốt không. Còn bố thì không bao giờ nhắc tới chuyện gia đình nữa. Tôi có cảm giác bố ngại.
Thỉnh thoảng tôi lại tới nhà bố, bố ở cùng với ông bà nội, và kiếm cớ bảo bố đưa đi chỗ này chỗ khác, ra phố, siêu thị. Tôi hay làm vậy vì bố lười lắm, ít khi đi ra ngoài. Có giai đoạn bố mê máy khoan, bố mua một đống về, tháo tháo lắp lắp, khoan mấy cái lỗ, rồi đem đi bán lại. Cả ngày chỉ thế thôi.
Trên xe, tôi hỏi, "Bố ơi, dạo này chú Phương thế nào rồi?" Chú Phương là em trai bố, chú ở tù có tới bẩy, tám năm, hết cả tuổi thơ của tôi. Chú ấy phá phách, đi cướp xe SH, rồi đâm ra nghiện. Hiện ông bà nội thuê cho chú ấy cái nhà ở riêng, hy vọng chú ấy tự cai.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 3.
Nhưng bố tôi cũng không biết tình hình của chú. Nói chung là bố vô tâm. Bố rất hiền, tính nhẹ nhàng, nhưng không để tâm tới cái gì. Với bố thì không gì là quan trọng. Bố cứ sống vậy thôi, ngày qua ngày.
Tôi và mẹ ở với ông bà ngoại, có tới mười hai người ở trong cái nhà đó, nên là chúng tôi ở cùng phòng. Lớn thế này rồi nhưng tôi vẫn nằm cùng giường với mẹ, những tối bạn gái tôi qua chơi và ở lại qua đêm thì cả ba nằm trên một giường.
Nhà tôi đông người vậy nhưng mọi người cũng không sinh hoạt cùng với nhau. Tôi thích sống một mình, từ nhỏ đã như vậy. Tôi không nói chuyện được nhiều với ông bà. Họ chỉ quanh quẩn cả ngày trong nhà, rồi nói những chuyện loanh quanh, buồn chán. "Con đã ăn chưa? Tại sao lại không ăn, muốn giảm cân à?" Rồi ông bà hỏi, "Tại sao lại mặc quần rách?". Bây giờ xã hội người ta mặc quần rách, tôi cũng không thể trả lời được là tại sao.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 4.
Tôi mới học hết năm thứ hai đại học chuyên ngành tiếng Ý. Mùa hè, các sáng tôi hay tới quán cafe của mẹ, giúp mẹ ủ cà phê, dọn dẹp, quét sàn, gấp giấy nhét vào cốc… Mẹ còn dậy tôi pha chế nữa. Khoảng một tiếng rưỡi, hai tiếng thì xong, tôi về dọn dẹp nhà cửa. Thỉnh thoảng tôi ship hàng cho mẹ, mẹ bán mấy thứ tẩy hút mùi, tẩy lau vách kính trên mạng.
Gần đây tôi cũng làm gia sư tiếng Anh cho một em lớp Tám, một trăm nghìn cho hai tiếng, nhưng hiện nó đang nghỉ vì bị gãy tay. Mẹ đang để dành tiền để mua một cái chung cư về sau cho hai mẹ con tôi. Tôi không giúp được mẹ nhưng cũng cố gắng không xin mẹ nhiều. Tôi không tiêu pha gì nhiều, chắc một tuần hết khoảng ba trăm nghìn cho cafe, sách vở, quanh quẩn thế, thêm tiền xăng nữa thì thành bốn trăm nghìn. Quần áo thì thỉnh thoảng mẹ vẫn mua cho tôi. Tôi đang để dành tiền để học yoga.  
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 5.
Nhưng độ này mẹ không muốn tôi giúp dọn quán buổi sáng nữa. Mẹ mới cài một cái định vị vào xe máy của bạn trai. Bác ấy đi đâu, táp vô cây ATM nào, mẹ đều biết. Bác ấy tới quán cafe nhưng lại bảo là đi làm. Mẹ tới cái quán đó thì chỉ thấy xe máy mà không thấy người.
Cả sáng mẹ chỉ đi ra đi vào kiểm tra cái định vị. Chắc mẹ không muốn tôi nhìn thấy mẹ như vậy nên mẹ bảo tôi không phải ra quán nữa. Buổi chiều thì mẹ đánh cầu lông, nên tôi cũng không gặp. Thời gian này chúng tôi không nói chuyện được nhiều. Cả hai tuần nay rồi chúng tôi không đi với nhau nữa. Trước thì hay đi dạo quanh hồ hay đi cafe cùng nhau. Nhưng giờ thì mẹ không còn tâm trạng gì nữa. 
Mẹ quen bác kia được ba năm rồi. Hồi đầu thì ngoài bác kia ra mẹ còn một người nữa, mẹ có hai người cùng một lúc. Tôi khuyên mẹ là không nên như vậy. "Mình cũng nên đặt mình vào tình cảnh của người ta mà hiểu suy nghĩ, cảm xúc của họ", tôi bảo mẹ, "nếu họ phát hiện ra thì làm thế nào?". Thế rồi cái người thứ hai kia cũng tự bỏ đi. Bác kia thì lúc đó cũng đang có vợ, và nói là chuẩn bị li hôn để tiến đến với mẹ. Tôi có cảm giác bác ấy không được thật thà lắm. Trong một thời gian dài bác ấy không nói rõ với chúng tôi là bác ấy làm gì. Gần đây tôi mới biết là bác ý tên là Tiến, mà bình thường tôi cứ hay gọi là bác ý là Tuấn. Bác ấy cho thuê ngựa ở công viên, tức là cũng có thu nhập, vậy mà tôi chưa thấy bác ấy giúp đỡ mẹ lúc khó khăn bao giờ.
Tôi, mẹ và bác ấy mới đi biển với nhau ba bốn ngày, và thực ra tôi cũng không cảm thấy ghét hay khó chịu gì với bác ấy. Thỉnh thoảng bác ấy nhờ tôi đón con bác ấy, và có lần còn chở tôi tới trung tâm học thêm để đăng ký.
Gần một năm nay mẹ phát hiện ra là bác ấy dùng một cái nick Zalo khác để nói chuyện với những phụ nữ khác. Từ đó mẹ lúc nào cũng ở trong trạng thái lo lắng, sợ hãi, không tập trung, cãi nhau với bác kia rồi lại quay ra vục vặc với tôi. Có hôm chúng tôi cùng nhau đi Tam Đảo thì bỗng nhiên bác ấy thoát khỏi Zalo. Thế là mẹ không vui cả một ngày. Mẹ bảo, Tại sao phải thoát khỏi Zalo? Tại sao lại phải mờ ám vậy, có gì phải che giấu đây?
Tôi khuyên mẹ là đã nghi ngờ vậy thì không nên yêu nữa. Đã ba bốn lần mẹ đòi chia tay mà vẫn không dứt được. Bác ấy năn nỉ mẹ quay lại.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 6.
Tôi chưa có quan hệ tình dục. Bạn trai tôi không muốn, vì cậu ấy muốn "giữ cho tôi." Phần tôi thì không phải là tôi không sẵn sàng. Khi yêu thì tôi thấy chuyện đó là bình thường. Tôi thấy mình sẵn sàng cho chuyện đó, mặc dù tôi cũng hơi sợ sợ vì tôi vốn nhát. 
Mẹ tôi thì rất khắt khe trong chuyện đó, trước khi cưới thì không nên làm, mẹ vẫn bảo vậy. Nhưng gần đây tôi nói thẳng luôn, "Bây giờ xã hội khác rồi, nó không coi trọng cái chuyện đấy theo kiểu quá cổ hủ như hồi trước nữa đâu", tôi nói. "Tất nhiên là con sẽ giữ, nhưng mà con sẽ cho người mà con cảm thấy là xứng đáng".
Với bạn trai tôi, tôi là người nói thích trước. Chúng tôi nhắn tin qua lại được một thời gian thì một đêm, tôi đang ở chỗ học quân sự thì bạn ấy nhắn tin hỏi chỗ đi chơi ở đảo Cái Chiên, Quảng Ninh. Tôi có kể là tôi đã từng đến đó, nhưng tôi biết là bạn ấy chỉ lấy cớ để nói chuyện thôi. Bỗng nhiên tôi bị thôi thúc là mình phải nói ra bằng được là mình thích, nếu mình không nói thì sau này mình sẽ rất hối hận. Nhưng tôi phân vân mãi, vì trước kia bạn ấy yêu bạn gái của tôi, và tới giờ tôi vẫn chưa nói với người yêu cũ của bạn ấy là chúng tôi quen nhau các kiểu. Tôi vẫn ngại người yêu cũ của bạn ấy.
Mãi sau tôi mới nhắn được là:
"Tớ có chuyện này muốn nói với cậu được không? Cậu có rảnh không?"
Lúc đó muộn rồi, nên sáng hôm sau bạn ấy mới trả lời. Cả đêm đó tôi chờ tin, không ngủ được.
Buổi sáng hôm sau, khi tôi mới ngồi lên cái ghế nhựa ở ngoài sân để chuẩn bị học quân sự thì bạn ấy nhắn lại.
"Sao thế, có chuyện gì à?"
"Thật ra tớ thích cậu từ lâu rồi ý nhưng mà tớ không thể nói ra với cậu được". Tôi viết một tin rất dài. "Tớ có cảm giác là nếu mà tớ cứ giấu mãi thì tớ cũng không chịu được. Tớ chỉ muốn nói ra điều đấy thôi, tớ không có ý định là tớ bắt cậu phải yêu tớ lại hay như thế nào cả. Đây là lần đầu tiên tớ làm vậy, và chắc tớ là đứa con gái đầu tiên nói là tớ thích với con trai". 
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 7.
Lại mãi một lúc sau: 
"Ừ, thế thì tớ hiểu rồi, có phải từ cấp Ba không?". Tôi và bạn ấy học cùng cấp Ba mà.
"Không, không, sao cậu lại nghĩ thế. Mà cậu chỉ hỏi thế thôi à?".
"Tại vì tớ không tin… tớ tưởng cậu sẽ thích một người hoàn hảo hơn tớ." Đúng là bạn ấy không có gì đặc biệt cả. "Tớ tưởng ngày xưa cậu yêu một bạn cùng lớp, bạn T ấy?".
"Không, đấy chỉ là quan hệ bạn bè bình thường thôi, sao cậu có thể nghĩ thế được".
Im lặng một lúc.
"Ừ, thế thôi, biết được như thế đã. Thôi cậu cứ học quân sự đi, tớ chờ, cậu về tớ đưa cậu đi chơi một hôm".
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 8.
Bình thường thì các buổi tối bạn ấy làm trong một cái pub, từ bốn giờ chiều tới quá nửa đêm. Một rưỡi giờ sáng bạn ấy về đến nhà thì thường còn xem phim, hút cần, linh tinh tới năm giờ sáng thì mới ngủ tới trưa, rồi chiều lại chuẩn bị đi làm. Hôm tôi về thì bạn ấy đổi giờ làm lên buổi sáng để buổi tối đi chơi với tôi. Tối hôm đó bạn ấy chờ ở ngoài ngõ. Cả ngày tôi loay hoay chọn váy, tới lúc tuyệt vọng rồi thì bỗng nhiên mẹ đưa tôi một cái váy mà tôi thích ngay, mặc dù mẹ không biết buổi tối tôi đi chơi. Mẹ khen tôi xinh khiến tôi cảm thấy đỡ tự ti hơn chút. Tôi từ trong nhà đi ra, miệng cứ tự động mỉm cười mà không kìm được - tôi hạnh phúc mà.
Bạn ấy nghiêng xe máy cho tôi ngồi lên, rồi lấy cái áo phủ lên đùi tôi để cái váy không tốc lên. Chúng tôi đi trong im lặng. Hôm đó trời nóng kinh khủng, tối rồi mà vẫn còn ngoài bốn mươi độ.
Mãi tôi vẫn không đủ can đảm để nói được gì. Bạn ấy thì vẫn hỏi han bình thường, "Cậu ăn gì chưa? Học quân sự có vui không?" Nhưng chắc là cậu ấy run hay sao ấy, vì lúc dừng chờ đèn đỏ thì tôi thấy xe hơi rung rung lên, rất là tội. Bạn ấy không phải là người tiếp xúc nhiều với con gái.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 9.
Trước quầy bán vé, tôi lí nhí:
"Hay là để tớ chia tiền với cậu?"
"Thôi, lâu lắm rồi mới gặp có một hôm"
"Ok. Thế thì để tớ mua bỏng cho nhé?"
"Không tớ đặt hết rồi"
Chúng tôi vào rạp muộn, hết cả chỗ để nước, nên bạn ấy phải cầm trên tay. Tôi nghe thấy bạn ấy thở rõ là to, làm tôi cũng hồi hộp theo. Phim thì lại không phải phim tình cảm lãng mạn gì mà là phim hoạt hoạ gia đình siêu nhân. Bạn ấy không tập trung xem mà cứ lọ mọ, nhấp nhổm uống nước. 
Rồi chúng tôi đi xe dọc hồ Tây. Lúc này trời đã dịu xuống. Bạn ấy nói, "Tớ không biết được, nhưng tớ rất lo sợ về tương lai, tớ không biết tớ nên làm gì…". Tôi cũng cảm thấy y như vậy, nhưng tôi vẫn trả lời, "Tuổi 20 đẹp nhất, cậu nên trân trọng từng ngày, rồi thế nào mọi thứ cũng sẽ ổn, cậu phải nhìn vào hướng tích cực thì mọi chuyện tích cực sẽ đến với cậu". 
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 10.
Hết phổ thông, tôi thi vào trường Thương mại, nhưng sau một năm thì thấy nó không thích hợp với mình. Tôi quyết định thi lại, vừa đi học vừa đi làm để không phải xin tiền của mẹ. Bây giờ người ta học tiếng Anh, tiếng Trung, tiếng Hàn nhiều rồi nên tôi chọn tiếng Ý. Nhiều người khuyên tôi như vậy vì nó là ngôn ngữ hiếm và gần đây Ý liên kết với Việt Nam khá là nhiều.
Cái đợt ôn thi lại đại học thì bố tôi hay đón tôi. Một hôm, tôi đứng đợi bố ở cổng trung tâm học thêm mà mãi không thấy đâu. Tôi gọi năm, sáu cuộc thì bố mới bốc máy, giọng bố run run. Bố có tật hay nói run rẩy lắp bắp khi gặp khó khăn. Nghe vậy tôi biết là có vấn đề gì rồi. Bố nói, "Bố đang có việc, đừng gọi nữa nhé, con tự tìm cách đi về đi". Tôi bắt xe ôm về, trên đường gọi về nhà ông bà nội, "Bố con làm sao đấy?". Ông nói là bố bị bắt đưa lên trên phường vì tội dùng ma tuý, giờ ông phải lên đút lót để xin về.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 11.
Khi tôi học lớp Hai thì mẹ tôi đã định chia tay với bố tôi. Hồi đó, chúng tôi ở cùng ông bà nội và bố bắt đầu sa vào nghiện ngập. Trong trí nhớ lờ mờ của tôi, tôi nhớ có lần bố dẫn bạn bè về rồi đập phá đồ đạc trong nhà. Hồi đó mẹ để dành tiền để mua xe đạp cho tôi, nhưng bố cũng lấy hết. Tôi có con chó bé tí, bố cũng bán đi lấy tiền mua thuốc. Lúc đầu, mẹ tôi nghĩ mình chịu đựng được, nhưng sau mẹ không muốn tôi phải chứng kiến những cảnh đó nên mẹ quyết tâm chia tay. Mãi tới khi tôi lớp Sáu thì bố mẹ mới chính thức ly hôn. Trước đó, bố tôi phải vào trại cai nghiện mất mấy năm gì đấy. Mẹ kể lại là hồi đó mẹ rất tức giận vì ông bà nội quyết định đưa bố vào trại mà không bàn gì với mẹ.
Từ cái đợt bị bắt lên phường lần cuối thì bố không động vào ma tuý nữa.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 12.
Kỷ niệm vui nhất của tôi với bố? Để tôi nghĩ… Tôi không nhớ, hình như không có kỷ niệm nào. Kỷ niệm buồn nhất? Hôm đó tôi, mẹ tôi, và em họ tôi lên trại thăm bố. Lúc đó tôi học lớp Năm. Tôi không nhớ tôi nói gì, nhưng đại loại tôi không đồng ý với bố. "Thôi, con không làm đâu". Bố tát tôi một cái. Từ trước tới nay chưa bao giờ bố đánh tôi, chưa bao giờ bố động chạm hay lăng mạ tôi, nên tôi bị quá bất ngờ. Đấy là kỷ niệm buồn duy nhất của tôi. Còn lại thì mọi thứ cứ bình bình vậy thôi.
     Đa phần những gì tôi làm, tôi đều làm vì mẹ tôi. Tôi nghĩ tới mẹ đầu tiên. Tôi muốn sau này mẹ tôi không phải đắn đo khi mua sắm gì. Tôi muốn có thể lắng nghe mẹ nhiều hơn. Mẹ hay nói, "Mẹ chỉ cần con lắng nghe mẹ. Con có ý thức được là mẹ đang làm tất cả mọi chuyện là vì ai không?"
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 13.
Bố mẹ tôi có yêu tôi không? Bố tôi thì… tôi không biết. Bố thì lúc nào cũng dửng dưng, chẳng bao giờ hỏi chuyện học hành hay yêu đương, chẳng dạy dỗ, khuyên nhủ gì. Chắc bố nghĩ là tôi được sinh ra rồi thì tôi tự lớn lên, thế thôi. Nhiều khi tôi quên đi mất là mình có bố.
Còn mẹ, tôi nghĩ là mẹ yêu tôi. Tôi rất trân trọng những gì mẹ dành cho tôi. Nhưng thú thực, nhiều lúc tôi thấy áp lực với tình yêu của mẹ. "Vì con mà mẹ không thể yêu ai nữa”. Mẹ nói vậy, "vì con mà mẹ hy sinh".
Tôi yêu mẹ nhưng tôi có một khoảng cách với mẹ. Mẹ tôi áp đặt, "Là con thì không bao giờ được cãi dù mẹ đúng hay sai". Hôm trước tôi để cái bông tẩy trang trên bàn. Mẹ cũng hay làm vậy. Mẹ sẵng giọng, "Tại sao con lại để như thế?" Tôi bảo, "Con tưởng mẹ cũng hay để ở đấy nên con cũng để đấy rồi vứt sau".
Mẹ tôi gừ lên, "Thế bây giờ tao để cái gì ở đấy thì mày cũng được để ở đấy à? Thế bây giờ mày còn cãi nữa à, còn đặt điều nữa à?".
Rồi mẹ lẩm bẩm, lẩm bẩm suốt, "Con với chả cái". Sáng hôm sau mẹ tôi vẫn nhắc lại, hôm qua mày cãi tao, bây giờ tao bằng vai phải lứa với mày à.
Thực sự là nhiều lúc tôi nhường mẹ.
Với bố thì tôi thương, không hẳn là yêu. Tôi rất lo cho bố tôi. Bố lười và ỷ lại. Tôi khuyên bố tôi đi làm nhưng bố không nghe, bố đã ở nhà năm, sáu năm rồi. Ông bà nội tôi đã gần tám mươi tuổi, không thể chu cấp cho bố tôi và ở bên cạnh bố lâu nữa. Ông bà nhờ bạn bố động viên bố đi làm, sau này ông bà mất thì còn tự lo được. Bố bảo, "Đến lúc đấy thì tính”. Sau này tôi phải lo cho cả mẹ lẫn bố chứ không thể chỉ lo cho một người được. Tôi cảm thấy gánh nặng ở phía trước.
Còn với mẹ thì tôi yêu, nhưng không hẳn là thương. Tôi không thấy xót cho mẹ tôi. Nhưng bố tôi thì tôi xót.
Cái gì bố tôi cũng kệ. Bố bị đau răng, nhưng đau đớn thế nào bố cũng chịu, mãi mới bảo tôi một câu. Tôi đi mua thuốc cho bố, rồi về cho bố uống, tôi phải chủ động chăm sóc bố. Khi bố còn ở trong trại cai nghiện thì mẹ đã làm đơn ly dị. Đến khi bố xuất trại thì bố ký vào đơn. Đợt đó tôi chả có cảm giác gì cả. Mẹ tôi hỏi, "Con có buồn không?" Tôi bảo, "Con biết chuyện từ lâu rồi". Bố nói với tôi, "Con đừng xa lánh bố…". Tôi trả lời, "Con không xa lánh bố, nhưng bố phải thay đổi đi".
Còn mẹ khi ốm thì nói rất nhiều, yêu cầu tôi rất nhiều, nên tôi không có cảm giác xót mẹ.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 14.
Tôi cũng không ngờ khi yêu vào tôi bị phân tâm như vậy. Lúc nào trong đầu mình cũng có những câu hỏi, "Hôm nay bạn ý làm gì?", rồi "Bạn ý đang ở đâu?", rồi kiểu "Gặp nhau thì nên làm gì, nói chuyện gì?" Đi qua cửa hàng quần áo thì mình không chọn xem quần áo cho mình nữa mà xem đồ cho bạn ý, kiểu đấy. Con trai thì không như vậy.
Khi mới quen tôi, Thắng, bạn ấy tên là vậy, rất vui. Nhưng rồi chúng tôi nhanh chóng nhận ra lịch làm việc của cậu ấy khiến chúng tôi chả nói chuyện được với nhau gì cả. Thắng nói là mấy tháng nữa sẽ nghỉ việc, sẽ có nhiều thời gian hơn để chăm sóc tôi, nhưng chuyện không xảy ra.
Quan hệ của chúng tôi ngày một chuệch choạc. Có hôm đi chơi xong, Thắng định quay xe về luôn. Tôi buột miệng, "Chả ôm người ta gì cả!" Thế là nó ôm tôi. "Cái gì tớ cũng phải chủ động", tôi nói, "nhưng tớ sẽ không dỗi cậu đâu, tại vì hôm nay cậu cũng mệt, thôi cậu đi ngủ đi tớ không giận đâu". Hôm khác tôi nói, "Ê này, hay là chơi trò hỏi nhau đi, tớ cho cậu hỏi hai câu về tớ, những thứ cậu tò mò về tớ mà không tiện hỏi chẳng hạn thì bây giờ cậu hỏi đi”. Nó nghĩ một lúc rồi nói, "Nhưng mà tớ cũng không biết hỏi gì cả". Tôi nản. Đến đêm thì nó nhắn lại, "Tớ hỏi cậu có bao giờ thấy nản khi mà chờ đợi tớ như thế này không". Và câu thứ hai là, "Nếu tớ vẫn đặt mối quan hệ bạn bè với người yêu cũ lên trên thì cậu có chấp nhận không; tớ thấy tớ không xứng đáng với cậu".
Sáng hôm sau đọc được tin nhắn, tôi tụt cảm xúc, vứt điện thoại ra giường. Hôm đó trời lại còn mưa nữa chứ.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 15.
     Sau khi yêu Thắng được mấy tháng thì tôi quen Minh, nó ít hơn tôi một tuổi. Hoá ra tôi và Minh rất hợp nhau. Lần đầu tiên tôi gặp một người hoàn toàn hiểu về mình và biết hết tất cả mọi thứ về mình, một sự gắn kết tâm hồn rất đặc biệt. Minh rất đàn ông, rất tinh tế, và cho tôi một cảm giác an toàn, được chấp nhận mà rất lâu rồi tôi mới có. Mấy lần Minh nói thẳng là em ấy thích tôi, nhưng lần nào tôi cũng nói nước đôi là "đang suy nghĩ". 
Cái đêm trường tôi tổ chức prom, Minh tới đón tôi. Thắng biết chuyện và đoán được tình hình. Hôm sau, Thắng khó chịu lồng lộn lên, nó đón tôi ở nhà rồi phóng xe rầm rầm quanh hồ khiến tôi phải ôm chặt lấy nó. Tôi hỏi, "Ơ thế anh giận gì à?" Hết cả vòng hồ sau nó mới dừng lại, xuống xe. "Em làm cái gì đấy?". Nó lập cập móc bao thuốc trong túi ra. "Anh không nghĩ em lại làm như thế…" Tôi bảo, "Chỉ là bạn bè bình thường mà… Anh nên biết là em với nó chỉ nói chuyện hợp thôi". Thắng cầm điếu thuốc ném phiu vào tường làm tôi giật bắn mình. Lần đầu tiên tôi thấy nó văng tục với tôi. "Anh cần chó gì biết! Anh đ… cần biết cái gì luôn cả!".
Tôi ôm nó. Người nó nóng ran, hơi thở gấp gáp. Tôi nói dối để trấn an, "Không có chuyện gì đâu, chỉ là bạn bè bình thường thôi… Em đi tiệc với nhiều người mà".
Từ đấy Thắng lúc nào cũng sợ mất tôi. Nó tự ti và hay bảo là tôi nên chọn người khác, là nó không xứng đáng với tôi. Nhưng tôi không bỏ được Thắng. Một thời gian sau, Minh không đợi được nữa nên cũng bỏ đi. Tôi thấy tiếc.
Tôi gặp Minh là đúng người nhưng sai thời điểm. Minh tinh tế hơn, sâu sắc hơn, hiểu tôi hơn, không cục cằn như Thắng. Tôi kể một chuyện, Minh sẽ thấy dễ thương, còn Thắng sẽ thấy ngớ ngẩn, hoặc nó còn chẳng muốn nghe. Bên Minh, tôi thấy mình được trân trọng. Bên Thắng, nó làm tôi thấy bản thân và những thứ mình làm trở nên xấu xí. Minh mới được học bổng, nó đốc thúc tôi học, nó muốn cùng tôi cố gắng. Ngược lại, tôi là người đốc thúc Thắng, nó lúc nào cũng dậm chân tại chỗ, chả thi thêm được môn nào. Nhiều lúc tôi mệt mỏi, nó chẳng tỏ ra cần tôi gì cả, nhưng tôi không bỏ được Thắng. 
Vì sao ư? Vì tôi thương cậu ấy. Có hôm tình cờ cả Thắng lẫn Minh đều bị đứt tay. Tôi nhìn Minh mà không thấy xót. Minh biết tự lo cho bản thân, nó vững vàng trong cuộc sống. Nhưng với Thắng thì tôi rất xót, tôi suy nghĩ phải mua thuốc gì, băng bó như thế nào. Lúc đó tôi quyết định nhanh lắm. Tôi biết mình cần chăm sóc Thắng.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 16.
Gần đây tôi cũng cố hình dung về tương lai… nhưng thực sự tôi không biết sau này tôi sẽ làm gì, sẽ sống ở đâu. Tôi bắt đầu nản với việc học trên trường. Tôi thấy mình không bắt kịp. Cứ đến gần ngày thi thì tôi có cảm giác tôi không muốn thi nữa, chuyên thế. Lúc đấy tôi có cảm giác mình không còn sức lực để ôn thi, cảm giác như là có ôn cũng thế thôi, kiểu thế, nên là tôi bỏ mặc dù tôi biết là rồi sẽ lại phải thi lại học lại. Tôi vẫn đăng ký thi, vẫn học bài, nhưng sáng hôm đó thì tắt điện thoại, không tới trường nữa, không ai liên lạc được. Tôi bỏ cuộc vào phút cuối. Sáng hôm sau tôi nói dối với giáo viên là nhà có việc.
Hiện tại tôi cố gắng bồi đắp, học làm những công việc nhỏ hàng ngày như nấu ăn, thay bóng đèn, rồi cố gắng học sử dụng máy tính. Nhưng tôi không tưởng tượng ra được mình sẽ thành như thế nào. Mỗi ngày tôi cố gắng nhưng tôi không biết mình cố gắng vì cái gì. Tôi cố gắng qua được một ngày, rồi lại qua ngày tiếp theo.
Tôi sợ mình sẽ có cuộc sống tương tự như mẹ. Cũng quá luỵ vào chuyện tình cảm, yêu đương. Khi yêu vào thì cả ngày tôi cứ loanh quanh không làm được gì, trong đầu lúc nào cũng hỏi sao bạn ấy không nhắn tin, bạn ấy đã về nhà chưa.
Tôi sợ vì thấy mình không có mục tiêu gì, không biết đường đi… Cả đời mẹ tôi chạy theo một cái gì đấy, tiền bạc, đàn ông, mà người ta lại không xứng đáng. Tôi sợ mình lặp lại số phận của mẹ, nên giờ tôi sợ yêu, sợ làm hỏng. Mẹ luôn nhắc, "Làm gì con cũng phải tính tới trường hợp xấu nhất". Điều đó làm tôi rất là rụt rè, chưa dám thử nhưng tôi đã nghĩ mình thất bại ngay từ đầu. Nhiều khi tôi thấy mình bỏ qua rất nhiều thứ kể cả yêu đương lẫn học hành, khác với Hà An. Hà An đang sống hết mình, nó không bỏ phí thời gian như tôi. Tuổi trẻ này đang vụt trôi qua trước mắt mà tôi lúng túng quá.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 17.
Tôi chưa bao giờ hình dung ra hôn nhân. Tôi thích sống một mình. Sau này nếu cô đơn thì tôi sẽ có con, chứ không lấy chồng. Chỉ cần nghĩ là sáng dậy mở mắt ra thấy một người lạ hoắc lạ hơ là tôi đã thấy khó chịu. Nhưng chủ yếu là tôi sợ bị phản bội, bị thất vọng. Tôi sợ là mọi cố gắng của tôi một ngày nào đó sẽ bị ai đó phá hết. Đấy là lý do mãi tôi không muốn yêu ai, tôi sợ khi yêu vui thì ít mà buồn thì nhiều. Mãi tôi mới nói với Thắng là tôi thích bạn ấy. 
Có chứ! Tôi mong có người dìu dắt tôi chứ. Tôi luôn luôn cảm thấy như vậy, ngay từ nhỏ tôi đã cảm thấy mình cần một người. Tôi không phải là loại người dựa dẫm nhưng tôi muốn có ai đó cho tôi lời khuyên, ai đó đi trước rồi, đã trải nghiệm rồi, và sáng suốt hơn tôi. 
Nhưng từ lâu rồi bố mẹ tôi không làm được cái điều ấy. Họ cần người dìu dắt chứ không dìu dắt được tôi.
Tôi chẳng có ai cả. Ai cũng lo việc của mình, không ai để ý đến tôi. Tôi không bấu víu được vào ai.

*** 
LỜI TÁC GIẢ:
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 19.
Buổi đầu tôi gặp Ngân, trời ẩm ướt sau cơn mưa. Tay ôm cốc nước chanh, Ngân nhìn ra ngoài hồ bằng đôi mắt to và đẹp mà sau này tôi biết là cô cứ băn khoăn cho rằng chúng là "mắt cá vàng." Nhỏ nhẹ và lặng lẽ như một bông hoa ở chân tường rào, giọng của cô chỉ to hơn tiếng sột soạt của cái áo gió cô mặc một chút. Ở cô toát ra sự nhẫn nại và kiềm chế, chỉ có mái tóc highlight hung vàng và các móng tay được sơn các mầu khác nhau tiết lộ mong muốn được thể hiện bản thân, được chú ý, được trải nghiệm của cô gái hai mươi này.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 20.
Qua những buổi gặp gỡ, thế giới của những người lớn quanh cô hiện ra như một quang cảnh đầy đổ vỡ và bất an. Một người bố từng nghiện ngập và ở tù, không quát to một câu bao giờ, nhưng không có khả năng chăm sóc bản thân. Một người chú cũng nghiện ngập và phá phách. Ông bà nội vẫn phải chu cấp cho các con trai mặc dù đã gần tám mươi. Một người mẹ vừa bị lừa dối vừa đi lừa dối các bạn tình của mình, thấp thỏm triền miên trong hoài nghi và đau khổ.     
Bề ngoài, Ngân có đủ các nét để được xã hội đánh giá là "ngoan". Đưa bà đi dạo, lấy cớ để bố chịu ra khỏi nhà, mua thuốc và bắt bố uống thuốc, giúp đỡ ở quán cafe của mẹ, tư vấn cho mẹ về chuyện yêu đương. Vấn đề nằm ở chỗ sự chăm sóc này chỉ một chiều. Người bố, vô tâm như cây cỏ, chưa bao giờ hỏi chuyện về cuộc sống của Ngân. Với Ngân, ông là một đứa trẻ và cần được chăm sóc như một đứa trẻ. Người mẹ quá bận rộn với những rối ren tình cảm của mình để lắng nghe tâm tư của con, dù hai người vẫn hàng đêm ngủ cùng giường. Ngân đã quen với việc bươn chải một mình tới mức cô phải thanh minh là mình không phải là người dựa dẫm, trước khi giãi bày rằng ngay từ nhỏ cô đã có cảm giác mình cần sự dìu dắt về tinh thần mà không bao giờ nhận được.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 21.
Từ thập kỷ 60 của thế kỷ trước, các nhà tâm lý học bắt đầu chú ý tới những đứa trẻ như Ngân. Khái niệm "đảo vai" (role reversal) được dùng cho các hoàn cảnh đứa trẻ trở thành người chăm sóc cho cha hay mẹ, thay vì ngược lại như lẽ tự nhiên. Ở thập kỷ 70, chữ "phụ huynh hoá" (parentification) được đưa ra - parentified child là một đứa trẻ mà hoàn cảnh sống đã khiến nó cư xử như phụ huynh đối với cha mẹ của mình. "Tôi mong có người dìu dắt nhưng lại phải dìu dắt bố mẹ tôi", câu nói này của Ngân mô tả chính xác tình huống đổi vai này -  đứa trẻ phải cung ứng cho những nhu cầu về tâm lý hay vậy chất cho người lớn trong gia đình, bởi họ không nhận được những điều này từ bạn đời hay từ những người lớn khác quanh họ.
Phụ huynh hoá là một trong những trường hợp của hiện tượng "rối loạn vai" (role confusion). Những trường hợp khác bao gồm việc đứa trẻ đóng vai trò bạn đời thay thế cho cha hay mẹ mình (spousification), hoặc cha mẹ trở thành bằng vai phải lứa với con (peer-like). Trong tất cả các trường hợp này, trong cái nhìn của người quan sát bên ngoài, ranh giới giữa cha (hoặc) mẹ và con bị xoá nhoà, quan hệ giữa hai thế hệ bị méo mó, các thành viên trong nhà không đóng vai trò thông thường của mình. 
Đứa trẻ hoặc trở thành phụ huynh, người dẫn dắt, quyết định trong quan hệ với bố mẹ; hoặc trở thành bạn đời, là người đem lại sự gần gũi về tâm lý, tình cảm cho cha hay mẹ, thay cho vợ hay chồng họ, và lắng nghe những tâm sự vượt tuổi của chúng. 
Trong tất cả những trường hợp này, cha mẹ không đủ khả năng giải quyết được các nhu cầu tinh thần hoặc vật chất của mình, và do đó tìm đến đứa con để thoả mãn chúng. "Mẹ cần mỗi khi mẹ buồn thì có con bên cạnh," mẹ Ngân yêu cầu rất rõ ràng; sự phục vụ của Ngân là để trả nợ cho việc cô được sinh ra. "Vì con mà mẹ không thể yêu ai nữa, vì con mà mẹ hy sinh." 
Đứa con là người phụ thuộc vào bố mẹ, và để giữ được quan hệ và sự gần gũi với họ, đứa trẻ không có cách nào khác là tuân theo những đòi hỏi của họ, tâm niệm chúng (internalize), biến chúng thành lẽ sống của mình. "Đa phần việc gì tôi làm cũng vì mẹ," Ngân nói khi được hỏi về chữ hiếu, "làm gì tôi cũng nghĩ tới mẹ đầu tiên". Sự rối loạn vai xẩy ra mà các cá nhân liên quan không nhận ra được sự bất thường này.
Tương lai mịt mù và đơn độc của một cô gái ngoan - Ảnh 22.
 Dù có thể nhận được nhiều lời khen ngợi từ xã hội, những đứa trẻ bị phụ huynh hoá như Ngân mang những vấn đề tâm lý bên trong. Mức độ của các tác động tiêu cực của quá trình phụ huynh hoá phụ thuộc vào nhiều yếu tố: nó đặt gánh nặng nhiều hay ít lên đứa trẻ, nó bắt đầu lúc đứa trẻ sáu tuổi hay mười sáu tuổi, nó kéo dài một năm hay mười năm. Điểm chúng là những đứa trẻ này bị đánh mất một phần tuổi thơ của mình, mất một phần cơ hội tìm tòi, thử nghiệm để xác định cái tôi, để phát triển lên thành một cá thể độc lập, riêng biệt - một quá trình mà bất cứ người trẻ nào cũng phải trải qua. 
Với Ngân, cuộc sống với người mẹ đòi hỏi và người bố con nít khiến cô thấy tương lai nặng nề và mù mịt, đơn độc trong hành trình đi tới. "Mỗi ngày tôi cố gắng nhưng tôi không biết mình cố gắng vì cái gì. Tôi cố gắng qua được một ngày, rồi lại qua ngày tiếp theo". 
Giống nhiều đứa trẻ cùng hoàn cảnh, dường như Ngân có xu hướng lớn lên thành một người một người chăm sóc cưỡng chế (compulsive caregiver). Những người như vậy thường "hy sinh bản thân", chăm lo vô độ người khác. 
Họ có xu hướng tìm tới những bạn đời không tự lo được cho họ, không quản lý được đời mình, giống bố mẹ họ trước kia. Đó sẽ là những quan hệ một chiều, nơi họ không được tôn trọng, thậm chí bị bóc lột.  Nhưng những người như Ngân bị hút vào đó để có thể đóng vai trò người chăm sóc và cảm thấy mình có giá trị. Che chở, chăm lo người khác để được họ ban phát tình cảm là cách kết nối duy nhất mà cô biết. 
Ngân chọn Thắng, người cục cằn, lạnh lùng, luôn khiến cô cảm thấy bản thân và những thứ mình làm tồi tệ, chứ không chọn Minh, người tinh tế, lắng nghe, động viên, bởi Minh tự lo được cho bản thân, vững vàng trong cuộc sống, còn Thắng cần sự giúp đỡ của cô. Vai trò phục vụ, an ủi, vỗ về người khác, bỏ qua nhu cầu chính đáng của bản thân, là vai trò tự nhiên nhất với Ngân. Lúc nhìn thấy Thắng đứt tay là lúc cô thoát ra khỏi được sự do dự. "Lúc đó tôi quyết định nhanh lắm. Tôi biết mình cần chăm sóc Thắng".
theo Trí Thức Trẻ